🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tuần cuối cùng trước kỳ thi cuối học kỳ hai, cả phòng 711 chìm trong không khí ôn thi căng thẳng

tột độ. Sách vở chất đầy khắp phòng, đèn bàn học sáng tới tận khuya, những cốc cà phê uống dở nằm

la liệt trên bàn, và những cái ngáp dài không giấu nổi vì thiếu ngủ triền miên.

Không chỉ chuyện thi cử, áp lực còn tới từ việc tương lai của toà nhà vẫn chưa có câu trả lời chính

thức, không ai trong bốn người ngừng nghĩ tới nó dù chỉ một ngày, trong khi thầy Khoa vẫn chưa có

thông báo quyết định cuối cùng nào. Sự chờ đợi kéo dài này bào mòn tinh thần của cả bốn người hơn bất kỳ áp lực học tập

nào.

Tối thứ Năm, trong lúc cả phòng đang ôn bài, một mâu thuẫn nhỏ bất ngờ bùng nổ. Thư, vì quá mệt mỏi

và căng thẳng, vô tình làm đổ ly nước lên đống sách của Hạo đang để trên bàn chung, làm ướt vài

trang ghi chú quan trọng anh đã dày công tổng hợp.

"Trời ơi Thư, mày cẩn thận chút được không?" Hạo gắt lên, giọng gay gắt hơn hẳn bình thường, một

điều hiếm khi xảy ra giữa hai người.

"Tao đâu cố ý, mày làm gì dữ vậy?" Thư cũng đáp trả, giọng không kém phần gay gắt, khác hẳn sự vui

vẻ, hoà nhã cô vẫn luôn thể hiện.

Không khí trong phòng lập tức căng như dây đàn. Tôi và Bách đứng giữa, cố gắng làm dịu tình hình

nhưng dường như càng khiến cả hai thêm bực bội vì cảm thấy bị can thiệp không đúng lúc.

"Thôi đủ rồi, ai cũng mệt hết, đừng có làm quá lên." Tôi nói, nhưng giọng mình cũng không giấu được

sự căng thẳng tích tụ.

"Mày cũng đừng có bênh nó." Hạo quay sang tôi, giọng vẫn còn nóng nảy.

Câu nói đó khiến tôi chợt khựng lại, cảm thấy bị tổn thương, dù biết rõ anh chỉ đang nói trong lúc

mất kiểm soát vì quá mệt mỏi. Bách đứng lặng, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ rời khỏi phòng, có lẽ

để tránh làm mọi chuyện thêm căng thẳng.

Cuộc cãi vã không kéo dài lâu nhưng để lại một bầu không khí lạnh lẽo bao trùm cả phòng. Không ai

chủ động xin lỗi ngay, mỗi người rút vào góc riêng của mình: Hạo ngồi lặng lẽ dọn lại đống sách

ướt, Thư nằm úp mặt xuống gối, còn tôi ngồi thẫn thờ ở bàn học, không còn tâm trí đâu để tiếp tục

ôn bài.

Đây không phải là một bí mật bị giấu giếm, không phải một lời nói dối nào cả, chỉ đơn thuần là sự

kiệt sức, sự căng thẳng tích tụ quá lâu bùng phát thành một cuộc cãi vã bình thường như bao cuộc

cãi vã khác giữa những người sống chung. Nhưng chính vì vậy, nó khiến tôi hoang mang hơn bất kỳ bí

mật nào từng được tiết lộ trước đây.

Tôi cố gắng bắt chuyện lại với Hạo vài lần trong buổi tối, nhưng anh chỉ đáp cụt lủn, ánh mắt vẫn

tránh nhìn thẳng vào tôi. Thư thì khoá trái cửa nhà tắm lâu hơn bình thường, có lẽ để một mình bình

tâm lại. Bách mãi vẫn chưa quay về phòng, khiến tôi càng thêm lo lắng, không biết anh đã đi đâu

giữa lúc muộn màng như vậy.

Tối muộn hôm đó, khi không khí đã lắng xuống phần nào nhưng vẫn còn ngượng ngùng chưa ai chịu mở

lời trước, tôi tình cờ đi ngang cửa, nhìn ra tấm biển số, và tim tôi như thắt lại. Biển số phòng

711, vốn đã sáng trở lại đáng kể sau những lần hàn gắn trước đó, giờ đây mờ đi nhanh chóng, mờ hơn

bất kỳ lần nào tôi từng chứng kiến, kể cả lúc đáy điểm sau kỳ nghỉ Tết.

Tôi đứng chết lặng trước cảnh tượng đó, không hiểu vì sao, khi không ai giấu diếm điều gì, khi mọi

bí mật lớn đều đã được nói ra, biển số vẫn có thể mờ đi nhanh đến vậy. Có lẽ, tôi nghĩ trong nỗi

hoảng loạn dâng lên, sống thật với nhau không có nghĩa là không bao giờ làm tổn thương nhau, và có

lẽ, sự im lặng sau một cuộc cãi vã, dù không phải là lời nói dối, cũng có thể là một hình thức giả

vờ khác, giả vờ rằng mọi chuyện đều ổn trong khi thực chất chưa ai chịu bước tới xin lỗi trước.

Tôi đứng đó rất lâu, nhìn tấm biển số gần như tắt hẳn, lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi tôi chưa từng

trải qua trong suốt gần một năm học vừa qua. Học kỳ hai sắp kết thúc, nhưng thay vì một cái kết

nhẹ nhõm, chúng tôi lại đang đứng trước bờ vực của chính điều mà chúng tôi đã cố gắng bảo vệ suốt

bao tháng ngày qua, và tôi hoàn toàn không biết liệu mình còn kịp cứu vãn được hay không.

Tôi ngồi thụp xuống ngay trước cửa, lưng tựa vào tường, nhìn ánh sáng yếu ớt còn sót lại trên biển

số. Tôi nghĩ tới tất cả những gì bốn người đã cùng trải qua suốt gần một năm: nợ nần của Hạo, bí

mật của Thư, sự im lặng của Bách, và cả câu chuyện của chính tôi. Tất cả những điều đó đã được nói

ra, được chia sẻ, vậy mà giờ đây, một cuộc cãi vã nhỏ vì một ly nước đổ lại có thể khiến mọi thứ

lung lay tới mức này. Tôi tự hỏi, liệu có phải chúng tôi đã quá tự tin rằng mình đã học được cách

sống thật, trong khi thực ra, bài học lớn nhất vẫn còn đang chờ ở phía trước, chưa từng được học

trọn vẹn.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →