Chiều thứ Sáu, tôi đi ngang hành lang tầng bảy, tình cờ thấy Kim Chi đang livestream trở lại sau
một thời gian dài vắng bóng, đèn quay dựng lại như cũ, nhưng lần này chỉ có một mình cô trước ống
kính, không có hai bạn cùng phòng xuất hiện cùng như trước.
"Chào cả nhà, lâu rồi Chi mới quay lại nè, hôm nay Chi muốn chia sẻ một chút về cuộc sống ký túc xá
thật sự, không phải concept gì hết, chỉ là chia sẻ thật lòng thôi." Cô nói, giọng có phần khác hẳn
sự lanh lảnh quen thuộc trước đây, chân thành hơn, chậm rãi hơn.
Tôi dừng lại một chút, tò mò lắng nghe. Kim Chi kể về những khó khăn thật sự của việc sống ở ký túc
xá, về áp lực phải cân bằng giữa việc học và việc làm nội dung, không còn tô hồng mọi thứ như những
video trước đây.
Đúng lúc đó, một trong hai bạn cùng phòng 707 bước ra từ trong phòng, gương mặt có vẻ bực bội,
không để ý ống kính đang hướng về phía mình. "Chi, tao nói thiệt, mày cứ để tao với con kia đứng
làm nền cho video của mày hoài, mà có bao giờ mày hỏi tụi tao có OK không đâu."
Câu nói bộc phát, đầy bực dọc ấy vang lên ngay trên sóng trực tiếp, khiến hàng trăm người xem đang
theo dõi chứng kiến trọn vẹn một khoảnh khắc không hề được dàn dựng. Tôi đứng từ xa, hồi hộp không
biết Kim Chi sẽ phản ứng ra sao trước tình huống bất ngờ này.
Khác với những gì tôi lo lắng, Kim Chi không hề cố gắng cứu vãn hình ảnh hay lấp liếm sang chuyện
khác như tôi từng nghĩ cô sẽ làm. Cô nhìn thẳng vào ống kính, nói một câu ngắn gọn: "Xin lỗi mọi
người, Chi phải tắt máy đây, có chuyện quan trọng hơn cần giải quyết." Rồi cô tắt máy quay ngay lập
tức, không chút do dự.
Cô quay sang người bạn cùng phòng, giọng nghiêm túc nhưng không hề gay gắt. "Mày nói đúng, tao xin
lỗi. Từ trước giờ tao chỉ nghĩ tới video, tới lượt xem, mà quên hỏi ý tụi mày có thoải mái không.
Tụi mình ngồi nói chuyện đàng hoàng được không?"
Người bạn kia có vẻ bất ngờ trước phản ứng này của Kim Chi, gương mặt dần dịu lại từ vẻ bực bội ban
đầu. "Ừ, được." Cô đáp, giọng cũng nhẹ nhàng hơn.
Hai người ngồi xuống bậc thềm hành lang, bắt đầu một cuộc trò chuyện thật sự đầu tiên sau rất nhiều
tháng sống chung một phòng nhưng gần như xa lạ với nhau. Tôi đứng từ xa, không muốn làm phiền,
nhưng cũng không kìm được sự xúc động trước sự thay đổi này của Kim Chi.
Từ chỗ đứng xa, tôi thấy hai người thay phiên nhau nói, thỉnh thoảng dừng lại im lặng, rồi lại tiếp
tục. Có lúc người bạn kia có vẻ xúc động, đưa tay quệt mắt, Kim Chi vội đưa gói khăn giấy mang theo
trong túi, một hành động nhỏ nhưng cho thấy sự quan tâm thật lòng đang dần hình thành giữa hai
người bạn cùng phòng vốn đã xa cách nhau quá lâu.
Cuộc trò chuyện kéo dài khá lâu, tôi không nghe rõ hết nội dung, nhưng qua ngôn ngữ cơ thể, tôi
thấy cả hai đều đang cố gắng lắng nghe nhau một cách chân thành, dù chưa chắc mọi mâu thuẫn tích tụ
suốt bao lâu nay có thể giải quyết trọn vẹn trong một buổi chiều, nhưng ít nhất, đây là một khởi
đầu thật sự.
Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, Kim Chi đi ngang qua tôi, thấy tôi đứng đó, cô hơi ngại ngùng
cười. "Em thấy chị vừa nãy kỳ cục lắm hả?"
"Không đâu chị, em thấy chị dũng cảm lắm." Tôi đáp thật lòng.
Cô cười, ánh mắt có chút xúc động. "Tao học được từ tụi mày đó Linh. Sống thật đáng sợ hơn diễn
nhiều, nhưng đỡ mệt hơn." Cô nói, rồi vỗ nhẹ vai tôi trước khi bước đi, để lại tôi đứng đó với một
cảm giác ấm áp lan toả trong lòng.
Tôi nhìn theo bóng Kim Chi khuất dần, nghĩ về hành trình thay đổi của cô kể từ ngày phòng 715 bị
gộp, một hành trình không hề dễ dàng nhưng đầy chân thành. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người ngoài kia
cũng đang mang trong mình những lớp mặt nạ tương tự, chỉ chờ một cú hích đủ mạnh để dám cởi bỏ
chúng xuống, tìm về với con người thật của chính mình.
Về tới phòng, tôi kể lại chuyện này cho cả ba nghe, ai cũng vui mừng trước sự thay đổi của Kim Chi.
"Vậy là phòng bảy trăm lẻ bảy cũng có hy vọng rồi." Thư nói, giọng đầy lạc quan. Bách gật đầu, thêm
một câu ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa: "Cái lệ không chỉ đo phòng mình đâu, nó lan ra cả tầng, chỉ là
tụi mình ít khi để ý thấy thôi." Câu nói của anh khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về phạm vi thật sự
của điều kỳ diệu đang âm thầm vận hành ở tầng bảy này, rộng lớn hơn nhiều so với những gì tôi từng
tưởng tượng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →