Vài ngày sau khi câu chuyện gia đình được kể ra, cả phòng bắt tay vào tìm cách giúp tôi mà không
khiến tôi cảm thấy mình đang được thương hại, một điều cả ba đều tinh tế nhận ra là điều tôi sợ
nhất.
Hạo là người đầu tiên hành động. Một buổi tối, anh đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ ghi thông tin một
quán ăn gần trường đang cần người phụ bàn cuối tuần, giờ giấc linh hoạt, phù hợp với lịch học của
sinh viên.
"Tao có quen ông chủ quán này, ổng dễ tính lắm, lương cũng ổn, mày thử coi." Anh nói, giọng tự
nhiên như đang giới thiệu một việc bình thường, không hề mang sắc thái ban ơn hay thương hại nào.
Tôi cầm tờ giấy, cảm động trước sự tinh tế của anh. "Cảm ơn anh Hạo."
"Có gì đâu, tụi mình giúp nhau mà." Anh cười, xoa đầu tôi thân thiện như một người anh trai.
Bách thì giúp tôi theo cách riêng của mình, ngồi cùng tôi tính toán lại thời khoá biểu, sắp xếp sao
cho việc làm thêm không ảnh hưởng tới giờ học và giờ ôn bài. Anh làm việc này một cách lặng lẽ,
không phô trương, chỉ đơn giản ngồi xuống cạnh tôi với cuốn lịch và cây bút, cùng nhau vạch ra một
kế hoạch hợp lý.
"Cuối tuần mày làm ở quán, tối thứ Ba với thứ Năm mày rảnh thì ôn bài, tao với mày có thể học nhóm
chung môn Hoá, tao cũng cần ôn lại kiến thức cơ bản mà." Anh nói, dù tôi biết rõ anh không hề cần
ôn lại môn Hoá học thực phẩm, đây chỉ là cách anh khéo léo dành thêm thời gian hỗ trợ tôi mà không
khiến tôi cảm thấy mình đang nhận ơn huệ.
Thư thì đơn giản hơn, chỉ thường xuyên rủ tôi đi ăn những món rẻ tiền nhưng ngon ở quán quen, những
buổi tối trò chuyện vui vẻ giúp tôi xả bớt căng thẳng, không nhắc gì tới chuyện tiền bạc, chỉ đơn
thuần là một người bạn luôn ở bên.
Có một buổi tối, tôi vô tình nghe được Hạo và Bách bàn nhỏ với nhau ở góc phòng, không biết tôi
đang đứng gần đó. "Con nhỏ này cứng đầu lắm, phải khéo léo mới chịu nhận giúp đỡ." Hạo thì thầm.
"Ừ, để từ từ, đừng ép, ép quá nó lại càng thu mình lại." Bách đáp lại, giọng cũng nhỏ không kém.
Tôi đứng lặng nghe, vừa buồn cười vừa cảm động trước sự tinh tế mà hai anh dành cho mình, một sự
quan tâm không phô trương nhưng đầy chân thành.
Tôi bắt đầu chấp nhận sự giúp đỡ này, dù ban đầu vẫn còn chút ngại ngùng. Tôi nhận việc làm thêm ở
quán ăn, cuối tuần đầu tiên đi làm, dù mệt nhưng cảm thấy vui vì có thể tự kiếm thêm một khoản nhỏ
gửi về phụ ba má, dù ba má luôn từ chối, bảo tôi giữ lại lo cho bản thân.
Qua những ngày tháng này, tôi dần học được một bài học quan trọng, trái ngược hoàn toàn với niềm
tin tôi từng giữ suốt bao năm: để người khác giúp đỡ mình không đồng nghĩa với việc mình yếu đuối
hay kém cỏi. Đôi khi, chấp nhận sự giúp đỡ chân thành từ những người thật lòng quan tâm mới chính
là biểu hiện của sự trưởng thành thật sự.
Buổi tối cuối tuần đó, sau ca làm đầu tiên ở quán ăn, tôi trở về phòng, mệt nhưng lòng nhẹ nhõm.
Cả ba đã chờ sẵn với một bữa cơm nóng hổi, hỏi han tôi về ngày làm việc đầu tiên với sự quan tâm
chân thành, không chút thương hại.
"Mệt không mày?" Hạo hỏi.
"Mệt, nhưng vui." Tôi đáp, mượn nguyên câu Hạo từng nói ở ch.23, cả phòng cùng bật cười trước sự
trùng hợp thú vị đó.
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ hệ thống học vụ, thông báo kết quả xét duyệt học bổng cuối
kỳ: điểm số của tôi, dù có giảm nhẹ, vẫn đủ điều kiện duy trì học bổng Vượt Khó cho học kỳ tới, nhờ
đạt đúng ngưỡng tối thiểu yêu cầu. Một tin vui nhỏ nhoi nhưng đủ để xua tan phần nào những lo lắng
đã đè nặng lên tôi suốt mấy tuần qua.
Tôi nhìn sang tấm biển số phòng qua khe cửa, thấy nó sáng lại một phần đáng kể so với những ngày
trước, dù chưa hoàn toàn rực rỡ như đêm giao mùa đầu tiên. Tôi mỉm cười, cảm nhận rõ ràng hơn bao
giờ hết, rằng việc học cách nhận sự giúp đỡ, học cách không phải một mình gánh vác mọi thứ, chính
là một phần quan trọng của việc sống thật mà cái lệ của tầng bảy này vẫn luôn âm thầm dạy cho
chúng tôi.
Tôi nhắn tin báo tin vui về học bổng cho má, lần này không xoá đi dòng nào, gửi thẳng cả đoạn dài
kể về công việc làm thêm mới, về ba người bạn cùng phòng đã giúp đỡ mình ra sao. Vài phút sau, má
gọi video ngay, giọng mừng rỡ xen lẫn xúc động, dặn tôi đừng làm việc quá sức, và lần đầu tiên sau
rất lâu, tôi cảm thấy cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con không còn một khoảng cách nào được che giấu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →