Chiều Chủ nhật, tôi ra ban công gọi điện về nhà như thói quen hàng tuần, đứng tựa vào lan can nhìn
xuống khoảng sân dưới, nơi vài sinh viên đang chơi cầu lông trong ánh nắng chiều dịu nhẹ.
"Alo má, con nè." Tôi nói khi cuộc gọi được kết nối, cố giữ giọng vui vẻ như mọi lần.
"Ừ, con khoẻ không, ăn uống đầy đủ không con?" Giọng má vang lên, nhưng có gì đó khác lạ trong âm
thanh nền, không phải tiếng máy xưởng ầm ĩ quen thuộc mà tôi vẫn nghe mỗi lần gọi vào giờ này, thay
vào đó là tiếng chợ búa, tiếng người qua lại, tiếng xe máy nổ máy.
"Dạ con khoẻ, má ơi sao con nghe tiếng ồn lạ vậy, má đang ở đâu?" Tôi hỏi, chưa kịp nghĩ ngợi nhiều.
Có một khoảng lặng ngắn ở đầu dây bên kia, đủ để tôi cảm nhận một sự bất thường. "À, má... má đang
ở chợ mua ít đồ." Má đáp, giọng hơi cuống.
"Ủa giờ này ba đâu rồi, chưa đi làm hả má?" Tôi hỏi tiếp, sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi trong lòng.
Lại một khoảng lặng, lần này dài hơn. Rồi tôi nghe tiếng má thở dài thật sâu, một âm thanh nặng nề
mà tôi chưa từng nghe từ má bao giờ. "Linh à... ba con mất việc rồi, từ hồi Tết lận. Má với ba định
giấu con, sợ con lo, ảnh hưởng học hành."
Tim tôi như hẫng một nhịp. Dù trong lòng đã âm thầm nghi ngờ điều này từ dịp Tết, khi nghe chính má
xác nhận thành lời, cảm giác vẫn hoàn toàn khác, nặng nề hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.
"Sao má với ba giấu con làm gì? Con là con của má mà, sao không nói cho con biết?" Tôi hỏi, giọng
bắt đầu run lên, không kìm được nữa.
"Má xin lỗi con." Má nói, giọng cũng bắt đầu nghẹn ngào. "Má chỉ không muốn con phải lo lắng thêm,
con đang học xa nhà, chuyện nhà để má với ba lo là được rồi."
Tôi đứng lặng ở ban công, nước mắt lăn dài không kìm được, cổ họng nghẹn lại không nói được thêm
lời nào. Cuộc gọi kết thúc trong tiếng nấc nghẹn của cả hai mẹ con, mỗi người ở một đầu dây, cách
nhau hàng trăm cây số nhưng cùng chung một nỗi đau không thể diễn tả hết bằng lời.
Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu, chỉ biết khi quay lại, thấy Hạo và Thư đã đứng ở cửa ban
công từ lúc nào, không cố ý nghe lén nhưng không thể không nghe thấy tiếng khóc của tôi vọng vào
phòng. Họ không nói gì, chỉ bước tới, ngồi xuống cạnh tôi, im lặng ở bên, đúng như cách tôi đã từng
làm với Hạo ở ch.27.
"Tao... tao xin lỗi tụi mày." Tôi nói, giọng vẫn còn run rẩy. "Tao giấu chuyện này với tụi mày suốt
cả học kỳ. Ba tao mất việc từ Tết, tao biết mà không dám nói, cứ nói dối là nhà con vẫn ổn."
Thư ôm chầm lấy tôi, không nói gì, chỉ để tôi dựa vào vai cô mà khóc. Hạo ngồi bên kia, đặt tay lên
vai tôi, giọng trầm ấm. "Không sao đâu Linh, ai cũng có lúc cần thời gian mới dám nói ra mà."
Đúng lúc đó, Bách cũng bước ra, chắc đã nghe được phần nào câu chuyện từ trong phòng. Anh không nói
gì nhiều, chỉ ngồi xuống, đưa cho tôi một ly nước ấm, một cử chỉ quen thuộc anh vẫn hay làm mỗi khi
ai đó trong phòng cần được an ủi.
"Cảm ơn tụi mày không hỏi tao có ổn không." Tôi nói, lặp lại chính câu Hạo từng nói ở ch.27, giờ
đây tôi mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy, khi chính mình là người ở vị trí cần được lắng
nghe thay vì cần những lời hỏi han sáo rỗng.
Thư nắm chặt tay tôi hơn, nói khẽ, mắt cũng đỏ hoe theo. "Cảm ơn mày không hỏi tao có ổn không."
Cô nói, đảo ngược lại đúng câu tôi từng nói với Hạo, một sự đáp lại đầy ý nghĩa giữa những người đã
cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm suốt gần một năm học vừa qua.
Đêm đó, sau khi cơn xúc động lắng xuống, tôi kể chi tiết hơn cho cả phòng nghe về hoàn cảnh gia
đình mình, về những lần chuyển nhà, về nỗi sợ bị nhìn ra mình nghèo hơn mình tỏ ra suốt bao năm
qua. Cả ba lắng nghe chăm chú, không một lời phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và đồng cảm chân thành
nhất mà tôi từng nhận được kể từ khi rời khỏi ngôi nhà nhỏ ở Giồng Trôm.
Tôi kể về những năm tháng nhà thuê hết chỗ này tới chỗ khác theo từng đợt ba má chuyển khu công
nghiệp, về việc mỗi lần quen được vài đứa bạn hàng xóm thì lại phải chuyển đi, về cảm giác luôn là
"đứa mới" ở bất cứ nơi nào mình từng sống. "Tao sợ nhất là bị nhìn thấy tao nghèo hơn tao tỏ ra."
Tôi nói, giọng đã bình tĩnh hơn nhiều. "Không phải sợ nghèo, mà sợ bị thương hại. Sợ người ta nhìn
tao bằng ánh mắt khác đi."
Bách gật đầu, như thể hiểu rõ cảm giác đó hơn ai hết. "Tao không thương hại mày đâu Linh." Anh nói,
giọng chắc nịch. "Tao chỉ thấy mày mạnh mẽ hơn tao tưởng rất nhiều, để gánh hết những chuyện này
một mình suốt bấy lâu nay mà vẫn học hành đàng hoàng, vẫn cười nói với tụi tao mỗi ngày."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →