🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng tư vấn học vụ nằm ở tầng hai toà nhà hành chính, không khí lạnh lẽo bởi máy lạnh chạy hết

công suất, khác hẳn cái nóng oi ả bên ngoài. Tôi ngồi trên hàng ghế chờ, tay siết chặt tập hồ sơ

học bổng, lòng bồn chồn không yên.

Xung quanh tôi, vài sinh viên khác cũng đang chờ tới lượt, mỗi người mang một vẻ mặt lo lắng riêng.

Tôi liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn xuống tập hồ sơ, ôn lại trong đầu những gì mình sẽ trình bày

khi tới lượt.

"Trần Ngọc Linh." Cô nhân viên gọi tên tôi.

Tôi bước vào phòng, ngồi xuống trước bàn làm việc. Cô nhân viên mở hồ sơ của tôi, lướt qua bảng

điểm giữa kỳ, gương mặt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng.

"Điểm giữa kỳ của em có giảm nhẹ so với học kỳ trước, khoảng nửa điểm trung bình." Cô nói, giọng

đều đều, mang tính thông báo hơn là trách móc. "Học bổng Vượt Khó yêu cầu duy trì điểm trung bình

trên 7.0, em hiện tại đang ở mức 7.1, vẫn đạt yêu cầu, nhưng cô khuyên em nên cố gắng cải thiện

thêm ở học kỳ tới để có khoảng an toàn hơn."

Tôi thở phào nhẹ nhõm phần nào, dù con số 7.1 khiến tôi lo lắng, chỉ cách ngưỡng tối thiểu có 0.1

điểm, một khoảng cách quá mong manh so với những gì tôi từng đạt được ở học kỳ đầu tiên. Tôi cảm ơn

cô nhân viên, rời khỏi văn phòng với tâm trạng nặng nề.

Trên đường về, tôi ghé qua thư viện trường, định mượn thêm vài tài liệu tham khảo cho môn Hoá học

thực phẩm, môn khiến tôi vất vả nhất học kỳ này. Ngồi trong không gian yên tĩnh của thư viện, nhìn

những sinh viên khác chăm chú học bài xung quanh, tôi cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai,

như thể mình đang chạy đua với thời gian mà không có đường lùi.

Nguyên nhân của sự sa sút này, tôi biết rõ hơn ai hết: những đêm mất ngủ vì lo lắng chuyện cải tạo

toà nhà, những buổi chiều dành thời gian giúp Hạo, an ủi Thư, những suy nghĩ miên man về câu chuyện

của bà Tư chưa được kể hết, tất cả đã lấy đi không ít thời gian và tâm trí tôi lẽ ra nên dành cho

việc học.

Tôi quyết định giấu chuyện này với cả phòng, không muốn thêm gánh nặng cho ba người kia giữa lúc

họ cũng đang phải đối mặt với những khó khăn riêng của mình. Về tới phòng, tôi vẫn cố gắng cười

nói bình thường, tham gia vào cuộc trò chuyện vui vẻ của cả nhóm về kế hoạch cuối tuần.

Nhưng trong lòng, tôi bắt đầu có những thay đổi nhỏ mà tôi không nhận ra ngay: tôi ngừng mua những

món ăn vặt yêu thích để tiết kiệm thời gian học thêm, tôi bắt đầu thức khuya hơn để ôn bài, và tôi

cũng ngừng gửi những tin nhắn dài dòng vui vẻ về nhà như trước, chỉ còn những câu ngắn gọn, qua

loa.

Bách, người luôn tinh ý quan sát mọi thứ xung quanh, là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi này. Một

buổi tối, trong lúc cả phòng ăn cơm, anh nhìn tôi lâu hơn bình thường, ánh mắt có chút lo lắng

nhưng anh không hỏi thẳng, chỉ lặng lẽ gắp thêm cho tôi một miếng thịt vào chén, một cử chỉ nhỏ

nhưng đầy quan tâm.

"Ăn nhiều vô, dạo này thấy mày gầy đi." Anh nói khẽ, chỉ đủ tôi nghe thấy.

Tôi mỉm cười, gật đầu, không giải thích thêm, dù trong lòng cảm động trước sự tinh tế của anh. Tôi

tự nhủ, mình vẫn ổn, mình có thể tự xoay xở được, không cần phải làm phiền ai, một suy nghĩ đã ăn

sâu vào tôi từ những năm tháng phải tự lập sớm vì hoàn cảnh gia đình.

Đêm đó, sau khi tắt đèn, tôi lấy điện thoại ra, bắt đầu gõ một tin nhắn dài gửi cho má, kể hết mọi

chuyện đang lo lắng trong lòng, về học bổng, về áp lực học hành, về nỗi mệt mỏi đang tích tụ dần.

Nhưng khi gõ xong, nhìn lại những dòng chữ đó, tôi lại xoá đi tất cả, chỉ gửi một câu ngắn gọn:

"Con ổn má ơi, đừng lo." Đây là lần thứ ba trong tuần tôi làm điều tương tự, viết ra sự thật rồi

lại xoá đi, chọn sự im lặng quen thuộc thay vì đối diện với sự thật mình đang chật vật hơn mình

muốn thừa nhận.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn lên tấm biển số qua khe cửa hé mở, tự hỏi liệu nó có đang đọc được

những dòng chữ tôi vừa xoá đi hay không, dù chúng chưa từng được gửi đi. Tôi rùng mình nhẹ trước ý

nghĩ đó, kéo chăn lên cao hơn, cố gắng không nghĩ thêm nữa, nhưng giấc ngủ đêm đó vẫn tới muộn hơn

thường lệ rất nhiều, để lại tôi một mình với những con số điểm số và những dòng tin nhắn chưa từng

được gửi đi cứ luẩn quẩn mãi trong đầu.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →