Một tuần sau biến cố phòng 715, tầng bảy dần trở lại nhịp sống thường ngày, dù không khí vẫn còn
phảng phất một chút trầm lắng chưa tan hết. Phòng 715 giờ đây thuộc về hai sinh viên năm nhất mới,
được phân tới thay chỗ trống, rụt rè bước vào một môi trường mà họ chưa hề biết gì về những gì đã
từng xảy ra ở đó.
Tôi tình cờ gặp hai người mới này ở hành lang khi họ đang loay hoay tìm phòng, liền chỉ đường giúp,
giới thiệu sơ qua về sinh hoạt chung của tầng. Họ có vẻ ngạc nhiên trước sự nhiệt tình của tôi, một
người hàng xóm hoàn toàn xa lạ.
"Cảm ơn chị nhiều nha." Một trong hai bạn nói, cười tươi. "Nghe nói tầng này thân thiện lắm, giờ
em thấy đúng thiệt."
Tôi mỉm cười, không nói gì thêm về "cái lệ" hay bất cứ điều gì liên quan tới biển số. Cả tầng bảy,
không ai bảo ai, đều ngầm hiểu rằng đây là điều mỗi phòng, mỗi thế hệ sinh viên mới, sẽ phải tự
mình khám phá và học hỏi qua cách sống thật với nhau, không phải qua lời kể trước của người đi
trước, đúng như cách bà Tư đã dạy Bách, và có lẽ, đúng như cách một ai đó đã từng dạy bà Tư từ rất
lâu về trước.
Buổi tối, tôi kể lại cho cả phòng nghe về hai người mới, về sự tò mò, hào hứng của họ khi bắt đầu
cuộc sống mới ở tầng bảy này, không hề biết gì về những biến cố vừa xảy ra ngay trước khi họ chuyển
tới.
"Cũng đúng thôi, tụi mình hồi mới vô cũng đâu biết gì." Hạo nhận xét, giọng đầy hoài niệm về những
ngày đầu bỡ ngỡ của chính mình.
Trong khi đó, Kim Chi cũng có những thay đổi rõ rệt sau biến cố này. Cô giảm hẳn tần suất
livestream, không còn thấy cô dựng đèn quay video ngoài hành lang mỗi tuần như trước. Có lần tôi
tình cờ gặp cô đang ngồi một mình ở góc sân, không cầm điện thoại, chỉ nhìn xa xăm, một hình ảnh
khác hẳn con người năng động, luôn "trên sóng" mà tôi từng biết.
"Chị Chi, chị ổn không?" Tôi hỏi, ngồi xuống cạnh cô.
Cô quay sang nhìn tôi, gương mặt không còn nụ cười thường trực trước ống kính, chỉ là một vẻ mệt
mỏi rất thật, đôi mắt không trang điểm đậm như thường lệ, để lộ vài quầng thâm nhẹ dưới mắt, dấu
hiệu của những đêm suy nghĩ nhiều hơn ngủ. "Ổn, chỉ là dạo này chị nghĩ nhiều thứ hơn thôi. Nhìn chuyện phòng 715, chị mới thấy
mình phí thời gian quá nhiều vào mấy cái video vô nghĩa, trong khi mấy đứa bạn cùng phòng chị còn
chưa từng ngồi ăn cơm chung với chị lần nào đàng hoàng."
Tôi lặng người trước sự chân thành bất ngờ ấy từ Kim Chi, người tôi từng nghĩ chỉ quan tâm tới hình
ảnh trên mạng xã hội. "Vậy giờ chị định làm gì?" Tôi hỏi, thật lòng tò mò.
"Chị chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ khác trước." Cô đáp, ánh mắt kiên định hơn hẳn.
Về phần phòng 711, sau biến cố của 715, cả bốn chúng tôi họp lại, thống nhất một quyết tâm mới:
phải nghiêm túc hơn nữa với biển số của chính mình, không để lặp lại bất kỳ hình thức mất mát nào,
dù là do giả dối hay do hoàn cảnh đưa đẩy.
"Từ giờ, có chuyện gì, dù nhỏ tới đâu, tụi mình cũng phải nói ngay, không để dồn lại." Tôi đề nghị,
cả ba đồng ý ngay không chút do dự.
Buổi tối hôm đó, sau khi mọi người đã yên giấc, tôi ngồi một mình bên bàn học, mở giấy báo xét
duyệt học bổng đợt tới ra xem, một tờ giấy tôi đã cố tình giấu kín trong ngăn bàn suốt mấy ngày qua
vì không muốn thêm gánh nặng cho cả phòng giữa lúc biến cố 715 còn đang nóng hổi. Nhìn những con
số điểm số của mình, tôi cảm nhận một áp lực mới đang âm thầm hình thành, một áp lực mà tôi biết,
sớm muộn gì cũng sẽ phải đối diện, không thể trốn tránh mãi được.
Tôi gấp tờ giấy lại, cất vào ngăn bàn, nhìn sang ba người bạn cùng phòng đang say giấc. Tôi nghĩ
tới biến cố vừa qua của 715, tới lời hứa cả phòng vừa cùng nhau đưa ra về việc không giấu giếm điều
gì nữa, và tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để phá vỡ chính thói quen cũ kỹ của bản thân, thói quen
luôn muốn tự mình gánh vác mọi khó khăn một mình, không muốn làm phiền ai, ngay cả những người đã
chứng minh biết bao lần rằng họ sẵn sàng ở bên mình vô điều kiện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →