Sáng hôm sau, cả tầng bảy chìm trong một sự im lặng khác thường. Không ai bật nhạc, không ai nói
chuyện lớn tiếng ngoài hành lang như mọi khi, chỉ có tiếng bước chân rón rén và những ánh mắt trao
đổi đầy lo âu giữa các phòng.
Thông báo chính thức được dán lên bảng tin tầng bảy ngay sau bữa sáng: phòng 715 chính thức bị đưa
vào diện gộp do không đủ tỷ lệ đăng ký lại theo quy định. Ba người còn lại, bao gồm cả Nguyên khi
anh kịp quay lại vào chiều hôm đó, sẽ được phân về ba tòa nhà khác nhau trong hệ thống ký túc xá
toàn thành phố, không có ngoại lệ, không có kháng cáo lên bất cứ điều gì ngoài thủ tục hành chính
thông thường.
Nguyên trở lại vào buổi chiều, gương mặt anh hốc hác, kiệt sức sau mấy ngày chăm sóc mẹ ở bệnh
viện. Khi nghe tin, anh chỉ đứng lặng trước bảng thông báo, không khóc, không phản ứng dữ dội, chỉ
là một sự im lặng nặng nề, như thể anh đã dự đoán trước kết cục này từ lâu.
Cả tầng bảy tụ tập lại, không khí căng thẳng bao trùm. Một sinh viên khác, không thuộc tầng bảy,
tình cờ đi ngang, buột miệng hỏi lớn: "Ủa, vậy là do tụi phòng đó giả dối gì hả, mới bị vậy?"
Câu hỏi vô tình ấy như một mũi kim chích vào không khí đã căng thẳng sẵn. Bà Tư, đứng ở cuối hành
lang quan sát mọi chuyện từ đầu, bước tới, giọng bà vang lên rõ ràng, dứt khoát hơn bao giờ hết.
"Không." Bà nói, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào người vừa hỏi. "Tụi nó sống thật hơn nhiều
phòng khác trong tầng này. Chỉ là luật không đủ mềm cho mọi hoàn cảnh, không phải vì tụi nó giả
dối."
Cả đám đông im lặng trước lời khẳng định chắc nịch của bà. Tôi đứng đó, cảm thấy một sự nhẹ nhõm
lẫn xót xa khi cuối cùng cũng có người công khai xác nhận điều mà cả phòng 711 chúng tôi đã tin
tưởng suốt mấy ngày qua: đây không phải là một sự trừng phạt cho việc giả dối, mà là một mất mát
đến từ hoàn cảnh, từ sự nghiệt ngã của thời gian và thủ tục, những thứ nằm ngoài khả năng kiểm soát
của bất kỳ ai.
"Luật đo được lòng thật, nhưng luật không đo được tai nạn, không đo được bệnh viện, không đo được
những chuyện đời không ai muốn xảy ra." Bà Tư nói thêm, giọng trầm xuống, như đang giải thích không
chỉ cho đám đông mà còn cho chính bản thân bà, một điều bà đã phải chấp nhận từ rất lâu trong suốt
quãng thời gian làm người giữ tầng.
Tôi nhìn quanh những gương mặt tụ tập trong hành lang, nhận ra ngay cả những sinh viên trước đây
không mấy thân thiết với phòng 715 cũng tới đứng chung, im lặng chia sẻ nỗi buồn. Có lẽ, biến cố
lần này đã khiến cả tầng bảy, dù không ai nói ra thành lời, cùng nhận thức rõ hơn bao giờ hết về
sự mong manh của những gì họ đang có, và về giá trị thật sự của việc được sống cùng nhau dưới một
mái nhà.
Buổi chiều muộn, ba người của phòng 715 bắt đầu thu dọn những món đồ cuối cùng, chuẩn bị chuyển
tới các tòa nhà mới theo phân công của trung tâm quản lý. Cả tầng bảy tụ tập tiễn đưa, không ồn ào,
chỉ là những cái ôm thật chặt, những lời hẹn giữ liên lạc, những giọt nước mắt không giấu giếm.
"Tụi mình sẽ giữ liên lạc, hẹn gặp lại nha." Thư ôm chầm lấy một trong hai bạn cùng phòng, giọng
nghẹn ngào.
"Ừ, chắc chắn rồi." Người bạn đáp, cố nở nụ cười dù mắt vẫn còn ầng ậng nước.
Nguyên, người tôi có ấn tượng sâu sắc nhất qua câu nói ở ch.31, quay sang nhìn tôi trước khi rời
đi, gương mặt anh đã bình thản hơn phần nào so với buổi sáng. "Cảm ơn tụi mày, cả tầng bảy, đã
không nghĩ xấu về tụi tao." Anh nói, giọng chân thành.
"Tụi tao biết rõ mà, đâu cần phải nghĩ xấu làm gì." Tôi đáp, siết chặt tay anh một lần cuối trước
khi anh quay người bước đi.
Khi cửa phòng 715 đóng lại lần cuối, người quản lý niêm phong tạm để chuẩn bị bố trí phòng mới,
tôi nhìn thấy tấm biển số nơi đó, từng sáng đẹp như bao tấm biển khác của tầng bảy, giờ đây mờ hẳn
thành một khoảng trống trắng xoá, không còn một nét số nào có thể nhận ra được nữa.
Tôi đứng nhìn cảnh tượng ấy hồi lâu, một nỗi sợ hãi thật sự, cụ thể, lần đầu tiên len lỏi sâu vào
lòng tôi. Tôi quay đầu nhìn về phía cửa phòng mình, phòng 711, nơi tấm biển số vẫn còn đang sáng,
dù không rực rỡ như đêm giao mùa đầu tiên, nhưng vẫn còn đó, vẫn còn hiện hữu. Tôi tự nhủ, phải làm
mọi cách để giữ cho nó không bao giờ rơi vào cảnh tượng trống trắng như tấm biển của phòng 715 mà
tôi vừa chứng kiến.
Bách đứng cạnh tôi, cũng nhìn về phía tấm biển trống của phòng 715 một lúc lâu, rồi quay sang tôi,
giọng anh trầm hẳn xuống, mang một sức nặng khác hẳn thường ngày. "Mày hiểu rồi đó, cái lệ công
bằng, nhưng không phải lúc nào cũng đủ nhân từ với mọi hoàn cảnh. Đó là điều tao sợ nhất khi phải
sống cùng nó suốt bao nhiêu năm qua." Anh nói, rồi quay người bước về phòng, để lại tôi đứng đó
một mình với những suy nghĩ ngổn ngang chưa kịp sắp xếp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →