🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng quản lý ký túc xá những ngày cuối hạn đăng ký lại luôn đông đúc, tiếng trò chuyện, tiếng

giấy tờ sột soạt vang khắp căn phòng nhỏ. Tôi tình cờ có mặt ở đó nộp giấy xác nhận học bổng đúng

lúc hai bạn cùng phòng còn lại của 715 đang cố gắng thuyết phục nhân viên phụ trách về trường hợp

đặc biệt của mình.

"Cô ơi, bạn em đang phải chăm mẹ bị tai nạn ở quê, chưa kịp về nộp giấy tờ đăng ký lại, cô có thể

gia hạn giúp tụi em được không ạ?" Một trong hai bạn nói, giọng khẩn khoản.

Nhân viên phụ trách, một người phụ nữ trung niên khác không phải bà Tư, lắc đầu, giọng có phần

thông cảm nhưng vẫn giữ đúng nguyên tắc. "Cô hiểu hoàn cảnh của em, nhưng quy định là quy định, cô

không có quyền tự ý gia hạn cho riêng trường hợp nào, phải theo đúng quy trình chung."

Đúng lúc đó, bà Tư xuất hiện, có lẽ nghe được câu chuyện từ phòng bên cạnh, bước tới can thiệp.

"Để tôi xem có cách nào giúp được không." Bà nói, giọng đầy quan tâm, nhưng sau khi trao đổi với

đồng nghiệp một lúc, gương mặt bà dần chùng xuống.

"Xin lỗi hai đứa, cô cũng đã cố gắng hết sức, nhưng quy chế của trung tâm không cho phép linh động

thời hạn trong trường hợp này, trừ khi có giấy tờ chứng minh đầy đủ và nộp trước hạn chót." Bà nói,

giọng đầy tiếc nuối, một sự bất lực hiếm khi tôi thấy ở người phụ nữ luôn vững vàng này.

Hai bạn cùng phòng 715 đứng lặng, gương mặt tràn ngập thất vọng. Họ đã cố gắng liên lạc với Nguyên

suốt mấy ngày qua để anh gửi giấy uỷ quyền hoặc giấy tờ cần thiết, nhưng tình hình ở quê anh quá

rối ren, mẹ anh vẫn đang trong tình trạng nguy kịch, anh không có thời gian và tâm trí để lo thủ

tục giấy tờ lúc này.

Một trong hai bạn cùng phòng 715 ngồi thụp xuống bậc thềm văn phòng, ôm đầu, giọng nghẹn ngào:

"Tụi em đã cố hết sức rồi, gọi điện, nhắn tin, năn nỉ đủ kiểu, nhưng thủ tục vẫn là thủ tục, đâu

phải muốn linh động là linh động được." Người bạn còn lại ngồi xuống cạnh, im lặng, chỉ biết vỗ

nhẹ lên lưng bạn mình, không tìm được lời an ủi nào đủ sức nặng cho hoàn cảnh này.

Tôi đứng quan sát từ xa, lòng nặng trĩu. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến rõ ràng ranh giới giữa

"cái lệ" kỳ diệu của tầng bảy và những quy định hành chính khô khan, cứng nhắc của thế giới thực.

Dù cái lệ có thể đo lường được sự chân thành, sự gắn kết, nó vẫn không thể vượt qua được những thủ

tục giấy tờ lạnh lùng vốn không quan tâm tới hoàn cảnh riêng của từng người.

Về tới phòng, tôi kể lại cho ba người kia nghe, không khí cả phòng trở nên nặng nề. "Vậy là hết

cách rồi sao?" Thư hỏi, giọng đầy lo lắng cho những người bạn cùng tầng.

"Tao không biết." Bách đáp, giọng anh cũng mang một sự bất lực hiếm thấy. "Có những chuyện, cái lệ

không giải quyết được, vì nó không phải phép màu toàn năng, nó chỉ đo lường, chứ không can thiệp

vào thủ tục của con người."

Câu nói của anh khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi từng nghĩ, biển số kỳ diệu kia có thể bảo vệ

được mọi thứ, miễn là chúng tôi sống thật với nhau. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra, thế giới vận hành

phức tạp hơn nhiều, có những ranh giới mà ngay cả điều kỳ diệu nhất cũng không thể xoá bỏ, những

ranh giới được dựng lên bởi chính con người, nhân danh sự công bằng và trật tự chung.

Chiều muộn ngày thứ ba, đúng hạn chót đăng ký lại, danh sách chính thức được niêm yết ở bảng tin

tầng trệt. Tôi cùng cả phòng xuống xem, tim đập thình thịch. Dòng chữ ghi rõ: phòng 715, tỷ lệ đăng

ký lại 2 trên 4, dưới ngưỡng năm mươi phần trăm quy định.

Hai bạn cùng phòng 715 đứng trước bảng tin, nước mắt lăn dài, không còn hy vọng nào khác. Cả tầng

bảy đứng lặng xung quanh, không ai nói được lời nào trước sự thật phũ phàng vừa được xác nhận bằng

văn bản chính thức, lạnh lùng như chính bản chất của mọi thủ tục hành chính trên đời.

Tôi nắm lấy tay Thư đang đứng cạnh, cảm nhận bàn tay cô run nhẹ. Hạo đứng phía sau, hai tay nắm

chặt, hàm nghiến lại như đang kìm nén một cảm xúc khó gọi tên. Bách đứng lặng nhất trong tất cả,

mắt nhìn thẳng vào tờ danh sách, không chớp, như đang cố khắc ghi thời khắc này vào trí nhớ, một

thời khắc mà có lẽ, đối với anh, không phải lần đầu tiên anh phải chứng kiến trong suốt những năm

gắn bó với tầng bảy này.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →