🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai ngày sau khi Nguyên rời đi, tin tức lan khắp tầng bảy về việc gia đình anh gặp khó khăn về tài

chính do chi phí điều trị cho mẹ anh phát sinh ngoài dự tính. Không ai bảo ai, các phòng trong tầng

dần tự phát góp một ít đồ dùng, tiền lẻ để gửi giúp đỡ.

Tôi và Thư đi từng phòng vận động, không phải theo kiểu quyên góp chính thức, chỉ đơn giản là hỏi

thăm, chia sẻ thông tin, để ai có lòng thì tự nguyện đóng góp theo khả năng của mình. Phản ứng của

mọi người khiến tôi bất ngờ, gần như phòng nào cũng sẵn lòng góp một chút, dù ít dù nhiều.

"Tụi em cũng khó khăn, nhưng thấy anh Nguyên vậy tội quá, góp chút đỉnh cũng được." Một bạn sinh

viên năm nhất nói, đưa cho tôi một phong bì nhỏ.

Có phòng góp hẳn một bộ chăn gối còn mới nguyên, có phòng góp vài cuốn sách tham khảo giá trị, lại

có phòng chỉ góp được vài chục ngàn lẻ nhưng kèm theo một lời nhắn viết tay đầy chân thành. Tôi

nhận ra, giá trị món quà không quan trọng bằng tấm lòng đằng sau nó, và có lẽ chính điều đó mới là

thứ mà "cái lệ của tầng" thật sự muốn đo đếm, dù không ai trong số những người góp đồ hôm nay biết

gì về sự tồn tại của biển số hay luật lệ kỳ lạ ấy.

Chiều hôm đó, chúng tôi tập hợp tất cả những gì góp được ở hành lang tầng bảy: quần áo còn mới,

sách vở, một ít tiền mặt, và cả những lời nhắn động viên viết tay trên những mảnh giấy nhỏ. Hai bạn

cùng phòng còn lại của 715 đứng đó, xúc động không nói nên lời trước tấm lòng của cả tầng.

Bất ngờ, Kim Chi cũng xuất hiện, tay mang theo một túi đồ đóng góp, không có máy quay nào theo

cùng, không có điện thoại giơ lên chụp ảnh khoảnh khắc "từ thiện" như tôi từng lo ngại. Cô lặng lẽ

đặt túi đồ xuống, nói khẽ với hai bạn cùng phòng của Nguyên vài câu an ủi, rồi lặng lẽ rời đi,

không phô trương, không cần ai biết tới hành động này của mình.

Tôi đứng nhìn cảnh đó, có phần ngạc nhiên trước sự thay đổi nhỏ nhưng rõ rệt ở Kim Chi. Có lẽ, tôi

nghĩ, ngay cả những người quen sống trước ống kính cũng có những khoảnh khắc chọn sự chân thành hơn

là sự chú ý, chỉ là chúng ta ít khi có cơ hội nhìn thấy mặt đó của họ.

Bách đứng cạnh tôi, quan sát cảnh tượng cả tầng bảy quây quần giúp đỡ nhau, gương mặt anh mang một

biểu cảm phức tạp, vừa ấm áp vừa có chút gì đó hoài niệm. "Đây mới đúng là cái mà cái lệ muốn giữ

lại." Anh nói khẽ, gần như tự nói với chính mình.

Xa xa, tôi thấy bà Tư đứng ở cửa văn phòng, nhìn cảnh tượng góp đồ diễn ra trước mắt, đôi mắt bà đỏ

hoe, ầng ậng nước dù không rơi thành giọt. Bà đứng lặng như vậy khá lâu, không bước ra can thiệp

hay nói gì, chỉ đứng nhìn, như đang chứng kiến một điều gì đó khiến bà nhớ lại một ký ức rất xa xưa

của chính mình.

Tôi tiến lại gần bà, khẽ hỏi. "Cô ơi, cô có sao không?"

Bà giật mình, lau vội khoé mắt, cố nở một nụ cười. "Không sao đâu con, cô chỉ... mừng vì thấy tầng

bảy vẫn giữ được cái chất này qua bao nhiêu năm." Bà nói, giọng nghèn nghẹn, rồi quay vào văn phòng

trước khi tôi kịp hỏi thêm gì.

Buổi tối hôm đó, khi hai bạn cùng phòng 715 mang hết số đồ góp được đóng gói gửi về quê cho Nguyên

qua đường bưu điện, cả tầng bảy như tạm thở phào, dù ai cũng biết, chuyện quan trọng nhất, chuyện

liệu phòng 715 có kịp đủ người đăng ký lại trước hạn hay không, vẫn còn đang treo trước mắt, chưa

có lời giải.

Tôi trở về phòng, lòng vừa ấm áp vừa nặng trĩu, một cảm giác lẫn lộn khó tả. Tôi nhận ra, chính

trong những lúc khó khăn nhất, "cái lệ của tầng" mà Bách vẫn hay nhắc tới lại thể hiện rõ ràng

nhất, không phải qua ánh sáng huyền bí của biển số, mà qua những hành động rất đỗi bình thường,

rất con người của những người sống cùng một mái nhà.

Trước khi ngủ, tôi ngồi viết một dòng ngắn vào cuốn sổ tay nhỏ của mình, ghi lại cảm xúc của ngày

hôm đó, dù không định cho ai đọc. Tôi viết rằng, dù chưa từng thân thiết với Nguyên, việc chứng

kiến cả tầng bảy đồng lòng vì một người gặp khó khăn khiến tôi tin hơn vào lý do mình muốn ở lại

nơi này, tin hơn vào việc những gì chúng tôi đang cố gắng gìn giữ, không đơn thuần chỉ là một tấm

biển số phát sáng, mà là cả một cộng đồng biết yêu thương nhau thật lòng.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →