🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm thứ Năm, tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc nấc và tiếng xôn xao vọng lại từ phía cuối hành

lang. Tôi vội vàng bật dậy, khoác vội áo khoác, chạy ra xem chuyện gì đang xảy ra.

Trước cửa phòng 715, một đám đông nhỏ đã tụ tập, những gương mặt lo lắng, xì xào bàn tán. Tôi len

vào, thấy Trịnh Bảo Nguyên, trưởng phòng 715, đang thu dọn đồ đạc vội vã vào một cái túi lớn, tay

run rẩy, mắt đỏ hoe.

"Chuyện gì vậy?" Tôi hỏi một bạn đứng gần đó.

"Nghe nói mẹ Nguyên bị tai nạn ở quê, phải về gấp." Bạn đó đáp, giọng cũng đầy lo lắng.

Tôi bước lại gần Nguyên, người tôi chỉ quen biết sơ qua vì cùng tầng nhưng khác phòng. "Nguyên ơi,

có cần giúp gì không?"

Anh ngẩng lên nhìn tôi, gương mặt hoảng loạn, kiệt sức. "Mẹ tao... tai nạn xe, đang cấp cứu, tao

phải về ngay bây giờ." Anh nói, giọng đứt quãng, tay vẫn không ngừng nhét đồ vào túi một cách vội

vã, lộn xộn.

Hai bạn cùng phòng của Nguyên đứng bên cạnh, cũng đang cố gắng giúp anh thu dọn, gương mặt họ cũng

không giấu được sự hoảng loạn và bất lực. "Bọn em sẽ lo phần thủ tục ở đây, anh cứ về gấp đi." Một

người trong số đó nói, giọng run run.

"Nhưng còn chuyện đăng ký lại..." Nguyên nói, chợt khựng lại, như vừa nhớ ra một vấn đề nghiêm

trọng khác mà anh chưa kịp giải quyết.

"Để tụi em lo, anh đừng nghĩ tới chuyện đó lúc này." Người bạn kia trấn an, dù chính giọng nói của

cậu cũng không giấu được sự bất an.

Trên bàn học của Nguyên, tôi thoáng thấy một cuốn lịch để bàn đánh dấu đỏ ngày sinh nhật mẹ anh

vào cuối tháng này, cạnh đó là một tấm thiệp chưa kịp gửi, có lẽ anh định về quê chúc mừng bà. Hình

ảnh nhỏ ấy khiến lòng tôi càng thêm quặn thắt, nghĩ tới việc một niềm vui dự định còn chưa kịp thực

hiện đã phải nhường chỗ cho một biến cố đau lòng ập tới quá bất ngờ.

Tôi đứng nhìn cảnh tượng đó, lòng đầy xót xa. Phòng 711 chúng tôi cũng nhanh chóng có mặt đầy đủ,

Hạo phụ khuân vác đồ đạc giúp Nguyên, Thư chạy đi lấy nước, Bách đứng trầm ngâm quan sát, còn tôi

cố gắng an ủi hai bạn cùng phòng còn lại của 715, dù không biết phải nói gì cho phải.

"Tụi em sẽ giúp được gì cho anh không?" Tôi hỏi Nguyên khi anh đã chuẩn bị xong đồ đạc, chuẩn bị

rời đi bắt chuyến xe sớm nhất về quê.

Anh dừng lại một chút, nhìn tôi, rồi nhìn quanh những gương mặt lo lắng đang vây quanh mình. "Tụi

tao không giả vờ gì hết." Anh nói, giọng đột nhiên trở nên nghiêm túc, gần như là một lời khẳng

định gửi tới không chỉ tôi mà tới cả tầng bảy đang chứng kiến. "Tao chỉ không kịp thôi."

Câu nói ấy khiến tôi khựng lại, không hiểu hết ý nghĩa ngay lúc đó, nhưng sau này, khi ngẫm lại,

tôi hiểu anh đang nói về một điều gì đó lớn hơn nhiều so với việc thu dọn đồ đạc vội vã, một điều

liên quan tới chính "cái lệ" mà cả tầng bảy đều biết, dù không phải ai cũng dám nói thẳng ra.

Nguyên vội vã rời đi, dáng anh khuất dần cuối cầu thang, để lại hai người bạn cùng phòng đứng lặng

nhìn theo, gương mặt họ mang một nỗi lo âu sâu sắc mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong tầng bảy

trước đây.

Xung quanh, tôi nghe thấy vài tiếng xì xào nhỏ từ những sinh viên khác không thuộc tầng bảy, những

người chỉ biết loáng thoáng về "chuyện lạ" của toà nhà này. "Chắc tụi phòng đó cũng có giấu gì đó

mới ra nông nỗi vậy." Một giọng nói cất lên, không ác ý nhưng đầy suy đoán thiếu căn cứ.

Tôi cảm thấy khó chịu trước lời suy đoán đó, muốn cãi lại ngay, nhưng lại thôi, vì bản thân tôi

cũng chưa thể chắc chắn hoàn toàn về nguyên nhân thật sự đằng sau những gì sắp xảy ra với phòng

715. Tôi chỉ biết, nhìn vào ánh mắt hoảng loạn nhưng chân thành của Nguyên lúc nãy, tôi không tin

rằng đó là một sự giả dối.

Bách đứng cạnh tôi khá lâu, không nói gì, chỉ nhìn theo bóng Nguyên khuất dần. Khi tôi hỏi anh nghĩ

gì, anh chỉ đáp khẽ: "Tao từng chứng kiến vài lần rồi, mỗi lần đều đau như lần đầu." Anh không nói

rõ đã chứng kiến những lần nào, ở đâu, nhưng cách anh nói khiến tôi hiểu, đây không phải lần đầu

tiên trong suốt hai năm học ở tầng bảy anh phải nhìn một ai đó rời đi trong hoàn cảnh ngặt nghèo

như vậy.

Buổi tối hôm đó, cả phòng 711 ngồi lại, không ai nói nhiều, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng về

những gì vừa chứng kiến. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy phòng 715 tối om, không một ánh đèn, khác hẳn sự

ấm áp thường thấy mọi buổi tối khác, và trong lòng tôi dấy lên một nỗi bất an mới, một nỗi sợ mà

tôi chưa từng phải đối diện trực tiếp như vậy kể từ ngày bước chân vào tầng bảy này.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →