Chiều thứ Ba, tôi ghé văn phòng bà Tư trả lại vài dụng cụ vệ sinh mượn tuần trước, thấy bà đang lúi
húi dọn dẹp kho đồ cũ nằm sát văn phòng, một căn phòng nhỏ chất đầy những vật dụng không còn dùng
tới, bụi bặm phủ dày trên nhiều thứ đã lâu không ai động tới.
"Cô ơi, con phụ cô dọn nha." Tôi đề nghị, phần vì muốn cảm ơn bà đã luôn quan tâm tới phòng tôi,
phần vì tò mò về căn kho bí ẩn này.
Căn kho nhỏ có mùi giấy cũ đặc trưng, lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của một không gian ít được thông
thoáng. Ánh sáng duy nhất lọt vào từ một ô cửa sổ nhỏ trên cao, phủ một lớp mạng nhện mỏng ở góc
kính, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền gạch cũ. Tôi cảm nhận được một sự tĩnh lặng đặc biệt
ở nơi này, khác hẳn sự nhộn nhịp thường thấy ở các khu vực khác của toà nhà.
Bà Tư mỉm cười, đồng ý, đưa tôi một cái khăn để lau bụi trên các kệ. Chúng tôi làm việc trong im
lặng thoải mái, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu vu vơ về thời tiết, về việc học của tôi. Tôi lau
dọn từng món đồ cũ: những chiếc quạt hỏng chưa vứt, những chồng sách giáo trình cũ của sinh viên
để lại, những chiếc ghế gãy chân chờ sửa.
Trong lúc dọn một ngăn kệ thấp gần cánh cửa, tay tôi chạm phải một khung ảnh nhỏ bị giấu khá kín
sau vài chồng giấy tờ cũ. Tò mò, tôi rút nó ra xem. Đó là một tấm ảnh đen trắng đã ngả màu vàng
theo thời gian, chụp bốn cô gái trẻ đứng trước một dãy nhà trông quen thuộc, có lẽ chính là toà
Dãy Nguyệt Quế này nhưng ở một thời điểm rất xa xưa.
Điều kỳ lạ là, trong bốn gương mặt ấy, chỉ có ba người là còn rõ nét, tươi cười rạng rỡ. Người thứ
tư, đứng ở rìa bức ảnh, gương mặt lại mờ nhoè một cách bất thường, như thể ai đó đã cố tình xoá đi,
hoặc như hiệu ứng biển số mờ mà tôi đã quá quen thuộc suốt mấy tháng qua.
"Cô ơi, đây là..." Tôi định hỏi, nhưng khi ngẩng lên, thấy bà Tư đã đứng ngay sau lưng tôi, ánh mắt
bà nhìn tấm ảnh trên tay tôi với một biểu cảm phức tạp, vừa đau đớn, vừa hoài niệm.
Bà sững lại một lúc, không nói được gì ngay. Tôi vội vàng định đặt tấm ảnh lại chỗ cũ, sợ mình đã
chạm vào điều gì đó quá riêng tư, nhưng bà đưa tay ngăn lại, nhẹ nhàng cầm lấy tấm ảnh từ tay tôi,
nhìn nó một lúc lâu.
"Đó là phòng bảy trăm lẻ bảy, năm một chín tám tám." Bà nói, giọng chậm rãi, chùng xuống hẳn so
với giọng nói thường ngày. "Chuyện dài lắm, để bà kể sau, khi con sẵn sàng nghe hết."
Tôi không ép bà kể tiếp, dù trong lòng tò mò vô cùng. Tôi nhận ra, đây có lẽ là một vết thương rất
sâu, một điều bà đã giữ kín suốt bao nhiêu năm, không phải thứ có thể kể vội vàng trong một buổi
chiều dọn kho bình thường như thế này.
"Dạ, con hiểu, khi nào cô sẵn sàng thì kể cho con nghe cũng được." Tôi nói, nhẹ nhàng đặt tay lên
vai bà, một cử chỉ an ủi nhỏ.
Bà gật đầu, cất tấm ảnh vào một ngăn kéo có khoá riêng, không để lại chỗ cũ nữa. Chúng tôi tiếp tục
công việc dọn dẹp trong im lặng, nhưng không khí đã khác đi, mang một sắc thái trầm lắng hơn.
Trên đường về phòng, đầu óc tôi cứ luẩn quẩn với hình ảnh bốn gương mặt trong tấm ảnh cũ, đặc biệt
là gương mặt mờ nhoè kỳ lạ ấy. Tôi kể lại cho ba người kia nghe ngay khi về tới phòng, ai cũng tỏ
ra kinh ngạc và tò mò không kém.
"Vậy là bà Tư từng ở tầng bảy này, từ hồi còn là sinh viên hả?" Hạo hỏi, giọng đầy suy nghĩ.
"Chắc vậy, với lại nhìn tấm ảnh, tao đoán bả cũng từng gặp chuyện gì đó liên quan tới cái biển số
này." Tôi phỏng đoán, ghép nối những manh mối rời rạc trong đầu.
Bách, người vẫn im lặng lắng nghe từ đầu, cuối cùng lên tiếng, giọng anh có phần nặng nề hơn bình
thường. "Chuyện đó, tao có nghe qua loa một lần, từ chính cô Tư kể, hồi tao mới học việc giữ tầng.
Nhưng cô dặn tao không được kể lại chi tiết cho ai, để cô tự kể khi cô sẵn sàng."
Cả phòng im lặng, không ai hỏi thêm, tôn trọng ý nguyện của bà Tư. Nhưng trong lòng tôi, một câu
hỏi lớn đã hình thành rõ ràng: người trong tấm ảnh có gương mặt mờ nhoè kia là ai, và điều gì đã
xảy ra với người đó, khiến bà Tư, sau ngần ấy năm, vẫn chưa thể nào nói thẳng ra câu chuyện của
chính mình.
Tối đó, trước khi ngủ, tôi đứng trước tấm biên niên sử dán trên cửa phòng mình, nhìn những lớp
giấy cũ kỹ với ánh mắt khác hẳn mọi lần trước. Tôi tự hỏi, liệu trong những lớp giấy này, có lớp
nào từng thuộc về chính bà Tư của bốn mươi năm về trước, một cô gái trẻ mang trong mình những hy
vọng và cả những mất mát mà tôi còn chưa được biết tới. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào lớp giấy ngoài
cùng, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc, và thầm nghĩ, có lẽ mọi câu chuyện ở tầng bảy này, dù cũ hay
mới, đều đang âm thầm nối liền với nhau bằng một sợi dây vô hình nào đó, chờ ngày được kể trọn
vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →