Tối Chủ nhật, cả phòng đang chuẩn bị đồ đạc cho tuần học mới thì điện thoại Thư liên tục rung lên
thông báo tin nhắn. Cô mở nhóm chat chung của trường, nơi các sinh viên đăng tải đủ loại thông tin,
từ lịch học tới các sự kiện ngoại khoá.
Kim Chi, trong lúc bàn về việc tổ chức một buổi gây quỹ nhỏ cho lớp, vô tình nhắc tới một câu
chuyện: "Ê nhớ hồi cấp ba tao có đứa bạn bị đổ oan lấy tiền quỹ lớp á, sau này mới biết là oan,
nhưng lúc đó cả nhóm quay lưng với nó luôn, giờ nghĩ lại thấy tội ghê." Câu chuyện được kể ra một
cách vô tư, không nhắm vào ai cụ thể, chỉ là một mẩu chuyện phiếm trong lúc bàn bạc công việc.
Nhưng tôi thấy Thư, đang ngồi cạnh tôi, đột nhiên cứng đờ người, tay cầm điện thoại run lên nhẹ.
Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể vừa nhìn thấy một bóng
ma từ quá khứ hiện về.
"Thư, mày sao vậy?" Tôi hỏi, giọng lo lắng, đưa tay chạm nhẹ vào vai cô.
Cô không trả lời ngay, chỉ ngồi đó, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Rồi, không báo trước, cô bật khóc,
không phải kiểu khóc nhẹ nhàng thút thít, mà là một tiếng nấc lớn bật ra từ sâu trong lồng ngực,
như một con đê vừa vỡ sau bao lâu cố gắng ngăn giữ.
Hạo và Bách vội vàng chạy lại, cả hai đều hoảng hốt trước cảnh tượng chưa từng thấy ở Thư, người
luôn vui vẻ, luôn cười đùa bất kể chuyện gì xảy ra.
"Chuyện gì vậy Thư?" Hạo hỏi, giọng cuống quýt.
Thư lắc đầu, không nói được gì trong giây lát, chỉ khóc nấc lên từng chập. Tôi ôm lấy cô, vỗ nhẹ
lên lưng, chờ đợi cô bình tĩnh lại. Một lúc lâu sau, khi tiếng nấc đã dịu bớt, Thư mới bắt đầu kể,
giọng đứt quãng, xen lẫn những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi.
"Hồi cấp ba, tui có một nhóm bạn thân, năm đứa, tụi tui chơi với nhau từ lớp mười. Rồi tới cuối năm
mười hai, quỹ lớp bị mất một khoản tiền, không biết ai lấy. Có đứa nói tui lấy, dựa vào mấy chuyện
vu vơ không có bằng chứng gì hết. Vậy mà tụi bạn thân của tui, không đứa nào hỏi tui một câu, tin
liền, rồi lặng lẽ loại tui ra khỏi group chat, không một lời giải thích."
Cô dừng lại, hít một hơi run rẩy, rồi tiếp tục. "Sau này có đứa khác thú nhận là nó lấy, nhưng lúc
đó tụi kia cũng chỉ nói với tui một câu xin lỗi qua loa, rồi thôi, không ai quay lại chơi với tui
như trước nữa. Cả học kỳ cuối cấp ba, tui đi học một mình, ăn cơm một mình, không dám kể cho ba má
biết vì sợ ba má buồn, sợ bị hỏi tại sao lại vậy."
Tôi siết chặt tay cô hơn, cảm nhận được nỗi đau đã bị chôn giấu quá lâu trong lòng người bạn luôn
tỏ ra vui vẻ này. "Tui không ổn." Thư nói, giọng nghẹn ngào nhưng rõ ràng, một lời thú nhận thẳng
thắn hiếm hoi. "Tui hông ổn từ lâu rồi. Xin lỗi vì tui giỏi giả bộ quá, giỏi tới mức chính tui cũng
tưởng mình thật sự ổn."
Cả ba chúng tôi ngồi quanh Thư, không ai nói lời an ủi sáo rỗng, chỉ lặng lẽ ở bên cô, để cô được
khóc trọn vẹn lần đầu tiên sau nhiều năm kìm nén. Bách đưa cho cô một cốc nước ấm, Hạo tìm hộp khăn
giấy đưa tới, còn tôi vẫn giữ chặt tay cô, không buông ra.
"Tại sao mày không kể cho tụi tao nghe sớm hơn?" Hạo hỏi, giọng có chút trách móc nhẹ nhưng đầy
thương cảm.
"Tui sợ." Thư đáp, lau nước mắt bằng khăn giấy. "Tui sợ nếu tui kể ra, tụi mày cũng sẽ nhìn tui
khác đi, cũng sẽ dần dần rời xa tui như tụi bạn cũ đã làm."
"Không đời nào." Tôi nói chắc nịch. "Tụi tao không phải tụi bạn cũ của mày."
Thư nhìn tôi, rồi nhìn Hạo, nhìn Bách, ánh mắt cô dần dịu lại, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thật
len qua làn nước mắt còn vương trên má. "Đừng có biến mất khỏi tui như vậy nữa nha, kể cả khi tụi
mình cãi nhau." Cô nói, giọng vẫn còn run nhưng đã mang một sự tin tưởng mới mẻ.
"Ừ, không bao giờ." Cả ba chúng tôi đồng thanh đáp, một lời hứa không cần giao ước, chỉ cần trái
tim thành thật.
Đêm đó, khi Thư đã thiếp đi sau cơn xúc động, tôi nằm thao thức, nhìn lên tấm biển số qua khe cửa
hé mở, thấy nó sáng rực rỡ hơn hẳn mọi ngày, gần như trở lại độ sáng của đêm giao mùa đầu tiên. Tôi
mỉm cười trong bóng tối, hiểu rằng cái giá của việc sống thật, dù đau đớn tới đâu trong khoảnh khắc
nói ra, cuối cùng vẫn luôn mang lại một điều gì đó ấm áp hơn nhiều so với việc tiếp tục giả vờ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →