Chúng tôi rời ban công khi nắng đã lên cao, ai vào việc nấy chuẩn bị cho một ngày cuối tuần bình
thường, không ai chủ động nhắc lại chuyện vừa xảy ra. Đó là một sự đồng thuận ngầm, không cần bàn
bạc, rằng khoảnh khắc ấy đã trọn vẹn theo cách của nó, không cần phải mổ xẻ thêm hay an ủi thêm lần
nữa.
Hạo đi tắm rửa, thay bộ đồ sạch sẽ, khi bước ra, gương mặt anh đã tươi tỉnh hơn hẳn, dù đôi mắt vẫn
còn hơi sưng. Anh huýt sáo một giai điệu vui vẻ trong lúc dọn dẹp góc học tập của mình, một hành
động nhỏ nhưng đủ để cả phòng cảm nhận được sự nhẹ nhõm đang lan toả từ anh.
"Trưa nay ăn gì tụi bây?" Anh hỏi, giọng đã trở lại vẻ sôi nổi quen thuộc.
"Nấu lẩu đi, lâu rồi chưa ăn lẩu chung." Thư đề xuất, mắt sáng lên hào hứng.
Bách xung phong đi chợ, kéo theo Hạo cùng đi vì "cần người xách đồ", thật ra tôi đoán anh muốn tạo
thêm cho Hạo một khoảng thời gian hoạt động chân tay, đúng kiểu giúp anh xả bớt cảm xúc còn đọng
lại sau buổi sáng nặng nề. Tôi và Thư ở nhà chuẩn bị nồi nước lèo, dọn dẹp lại góc bếp nhỏ cho gọn
gàng trước khi cả bốn cùng quây quần bên nồi lẩu nóng hổi.
Cả phòng đồng ý ngay, bắt tay vào chuẩn bị nguyên liệu, phân công ai đi chợ, ai nhặt rau, ai lo
phần nước lèo. Không khí rộn ràng, vui vẻ trở lại như chưa từng có buổi sáng nặng nề vừa qua, dù
tất cả đều hiểu, chính buổi sáng đó đã khiến sợi dây gắn kết giữa bốn người trở nên chắc chắn hơn
rất nhiều.
Trong lúc nhặt rau, Thư bỗng dưng phá lên cười khanh khách, kể lại chuyện hồi nhỏ cô từng làm cháy
cả nồi cơm điện vì mải xem phim, khiến má cô phải mua nồi mới, cả phòng cười theo, không khí thêm
phần náo nhiệt.
Hạo, đang thái thịt, chen vào kể chuyện hồi nhỏ theo ba đi câu cá, bị cá cắn câu kéo ngã nhào xuống
ao, ướt sũng từ đầu tới chân mà vẫn cười toe toét, khiến cả nhà một phen hoảng hồn. Câu chuyện vui
vẻ ấy, dù không liên quan gì tới chuyện nợ nần vừa được chia sẻ, lại như một minh chứng cho thấy
Hạo đã sẵn sàng mở lòng hơn, chia sẻ nhiều hơn về những ký ức của mình, không chỉ giữ lại riêng cho
bản thân.
Giữa lúc mọi người đang bận rộn, bà Tư ghé qua tình cờ, mang theo một túi trái cây nhỏ, nói là quà
tặng cho cả tầng nhân dịp cuối tuần. Bà đứng ở cửa một lúc, mắt nhìn tấm biển số phòng 711, rồi
nhìn sang tôi, gật đầu nhẹ, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để tôi hiểu bà đã nhận ra biển số đang sáng lại
phần nào sau đêm hôm trước.
"Cô để trái cây đây cho tụi con." Bà nói, đặt túi trái cây lên bàn, không nán lại lâu, chỉ mỉm cười
rồi rời đi, để lại cả phòng tiếp tục không khí bận rộn, ấm cúng của buổi chuẩn bị bữa lẩu cuối
tuần.
Giữa lúc vui vẻ nhất, Thư đang kể một câu chuyện khác về thời cấp ba, bỗng dưng buột miệng nhắc tới
một cái tên, "hồi đó có con Vy...", rồi ngay lập tức im bặt, gương mặt cô thoáng tái đi trong một
giây, trước khi cô vội vàng cười xoà, chuyển sang chủ đề khác một cách gượng gạo.
"Ủa, Vy nào vậy?" Hạo hỏi, không để ý tới sự thay đổi thái độ đột ngột của Thư.
"Không có gì, bạn cũ thôi, kể sau ha." Thư đáp nhanh, giọng có phần cứng hơn bình thường, rồi tiếp
tục công việc nhặt rau với sự tập trung thái quá, như đang cố tránh ánh mắt của mọi người.
Tôi liếc nhìn Thư, nhận ra ngay đây chính là điều tôi từng để ý từ trước, cái cách cô luôn né tránh
mọi chủ đề liên quan tới nhóm bạn cấp ba cũ. Tôi không nói gì, chỉ âm thầm ghi nhớ, hiểu rằng đây
có lẽ chính là bí mật lớn nhất mà Thư vẫn đang cố gắng giấu kín, một bí mật mà, sau những gì vừa
chứng kiến từ Hạo sáng nay, tôi cảm thấy sớm muộn gì cũng sẽ tới lúc cần được nói ra.
Bữa lẩu trưa hôm đó vẫn diễn ra vui vẻ, nồi nước lèo sôi lục bục toả hơi nóng khắp phòng, tiếng
cười nói không ngớt khi ai đó nhúng rau quá tay làm tràn cả nước ra ngoài. Nhưng thỉnh thoảng, tôi
vẫn bắt gặp Thư lơ đãng nhìn ra cửa sổ giữa chừng câu chuyện, nụ cười trên môi cô vẫn còn đó nhưng
ánh mắt thì đã trôi đi đâu mất, một khoảng lặng rất ngắn mà có lẽ chỉ mình tôi, người đã quen quan
sát những chi tiết nhỏ nhặt như vậy suốt mấy tháng qua, mới kịp nhận ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →