Sáng thứ Bảy, tôi dậy sớm hơn thường lệ, định ra ban công phơi vài bộ đồ giặt tay tối qua, thì thấy
Hạo đã ngồi đó từ bao giờ, lưng dựa vào lan can, tay cầm một cây cờ-lê nhỏ xoay xoay không rõ mục
đích, ánh mắt nhìn xuống khoảng sân vắng người giờ này.
"Anh dậy sớm vậy?" Tôi hỏi, bước lại gần, ngồi xuống cạnh anh trên nền ban công còn se lạnh hơi
sương sớm.
"Ừ, ngủ không được." Anh đáp, giọng khàn khàn, không quay sang nhìn tôi.
Tôi ngồi im một lúc, nhìn cây cờ-lê trong tay anh, một dụng cụ nhỏ chẳng để làm gì trong hoàn cảnh
này, có lẽ chỉ là thứ anh cầm theo như một thói quen trấn an bản thân mỗi khi lòng bất an. Tôi hít
một hơi, quyết định không vòng vo nữa.
"Anh Hạo, em hỏi thiệt, có chuyện gì đang xảy ra với anh vậy? Mấy hôm nay em thấy anh khác lắm."
Anh im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi tưởng anh sẽ lại né tránh như mọi lần trước đó. Nhưng rồi,
anh thở dài thật sâu, đặt cây cờ-lê xuống sàn, quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh đỏ hoe, như đã kìm
nén điều gì đó rất lâu.
"Nhà tao nợ ngân hàng một trăm hai chục triệu." Anh nói, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh. "Vay
đầu tư ao tôm, rồi dịch bệnh cuốn sạch hết. Ba mẹ tao giấu tao suốt, tới hồi tao thấy phong bì đòi
nợ, mới biết."
Anh kể tiếp, giọng đều đều như đang cố gắng giữ mình không vỡ oà giữa chừng: về những buổi tối
cuối cấp ba anh phải phụ ba đi kiểm tra ao tôm giữa đêm khi nghe tin dịch bệnh lan tới xã bên cạnh,
về ánh mắt bất lực của ba khi nhìn đàn tôm chết trắng mặt ao chỉ sau một tuần, về việc ba mẹ giấu
kín chuyện vay ngân hàng đầu tư lại vụ mới, hy vọng gỡ gạc, rồi mất trắng lần nữa. "Tao đậu đại học
đúng ngay lúc nhà tao khánh kiệt nhất. Tao từng nghĩ hay là thôi, ở nhà phụ ba mẹ, nhưng ba mẹ nhất
quyết không cho, nói dù gì cũng phải có đứa học hành tới nơi tới chốn."
Con số ấy, lần đầu tiên được nói ra thành lời rõ ràng, khiến tôi lặng người. Tôi hiểu ngay tại sao
suốt bao lâu nay, Hạo luôn tránh né mọi câu hỏi liên quan tới gia đình, tại sao anh luôn cố tỏ ra
mạnh mẽ, không cần ai giúp đỡ.
"Tao sợ..." Anh tiếp tục, giọng bắt đầu nghẹn lại. "Tao sợ tụi mày nhìn tao như một gánh nặng, y
hệt cách tao thấy ba mẹ tao nhìn cái khoản nợ đó mỗi ngày. Tao sợ bị thương hại. Tao chỉ muốn tự
mình gánh được hết, tự mình lo được hết, để không ai phải lo cho tao."
Nói tới đó, Hạo không kìm được nữa. Không phải kiểu khóc nức nở ồn ào, cũng không phải kiểu khóc
vỡ oà đau đớn. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm tiếng nấc, không kèm một
âm thanh nào, như thể anh đã học cách khóc trong im lặng suốt một thời gian dài, để không ai nghe
thấy, không ai phải bận tâm.
Tôi không nói lời an ủi sáo rỗng nào, không nói "đừng khóc" hay "mọi chuyện sẽ ổn thôi". Tôi chỉ
ngồi lại gần anh hơn, để cho khoảnh khắc ấy được diễn ra tự nhiên, không bị ngắt quãng bởi những
lời nói vô nghĩa.
Đúng lúc đó, cửa ban công mở, Thư và Bách bước ra, có lẽ đã nghe được phần nào cuộc trò chuyện từ
trong phòng. Không ai nói gì, cả hai lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, tạo thành một vòng tròn nhỏ quanh
Hạo, không đòi hỏi anh phải kể lại từ đầu, không hỏi thêm bất cứ điều gì.
Thư lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng khác hẳn vẻ sôi nổi thường ngày. "Ông biết không, hồi trước
tui cũng hay nghĩ, nói ra chuyện buồn của mình là làm phiền người khác. Nhưng giờ tui nghĩ khác
rồi. Tụi mình ở chung một phòng, không phải để không ai làm phiền ai, mà để có người cùng gánh khi
cần." Bách gật đầu đồng tình, thêm vào một câu ngắn gọn: "Một trăm hai chục triệu, mình tao không
gánh nổi giùm mày, nhưng tao có thể giúp mày tìm cách trả dần, từ từ. Đừng để một mình."
Buổi sáng dần sáng rõ hơn, ánh nắng đầu ngày len qua khe lan can, chiếu những vệt sáng dài lên sàn
ban công nơi bốn chúng tôi đang ngồi cùng nhau trong im lặng. Tiếng chim sẻ ríu rít đâu đó trên dây
điện, tiếng xe cộ bắt đầu rộn ràng ngoài đường, cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường bên ngoài, trong
khi bên trong khoảnh sân nhỏ này, một điều gì đó quan trọng vừa được san sẻ.
Một lúc sau, Hạo lau mặt bằng tay áo, hít một hơi thật sâu, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào.
"Cảm ơn tụi mày không hỏi tao có ổn không." Anh nói khẽ, một nụ cười nhẹ, chân thật hiếm hoi thoáng
qua trên môi.
Không ai đáp lại bằng lời, chỉ có Thư nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh một chút, Bách đưa tay vỗ nhẹ
lên lưng anh, còn tôi ngồi đó, nhìn ra khoảng sân đang sáng dần lên từng phút, lòng tràn ngập một
cảm giác ấm áp lạ thường, thứ cảm giác chỉ có được khi người ta thật sự được nhìn thấy, được lắng
nghe, không phải bởi những lời hỏi thăm sáo rỗng, mà bởi sự hiện diện lặng lẽ của những người thật
lòng ở bên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →