Tối thứ Sáu, tôi, Thư và Bách đã dọn sẵn bữa cơm, ngồi chờ Hạo về để ăn chung như thường lệ, nhưng
chờ mãi vẫn chưa thấy anh về. Thư liên tục nhìn đồng hồ, sốt ruột.
"Chắc ổng bận ở tiệm sửa xe, dạo này khách đông hơn." Bách nói, cố trấn an, dù chính anh cũng có
vẻ để ý tới sự vắng mặt bất thường này.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung kính, xen lẫn tiếng xe cộ xa
xa từ con đường chính. Tôi nhìn đồng hồ treo tường, thấy đã trễ hơn giờ Hạo thường về gần một tiếng
đồng hồ, một điều khá bất thường vì dù bận tới đâu, anh cũng luôn cố gắng về đúng bữa để cùng ăn
với cả phòng, coi đó gần như một nguyên tắc bất thành văn của bốn người.
Chúng tôi quyết định ăn trước, chừa lại một phần cơm cho Hạo, đậy lồng bàn cẩn thận. Bữa ăn diễn ra
trong không khí nhẹ nhàng hơn mọi khi, Thư kể chuyện vui ở lớp Ngôn ngữ Anh, về một bài thuyết
trình nhóm dở khóc dở cười của lớp cô, khiến cả tôi và Bách cười theo.
Gần chín giờ tối, cửa phòng mở, Hạo bước vào, dáng vẻ mệt mỏi rõ rệt, tay áo còn dính vài vệt dầu
nhớt chưa kịp lau sạch. Anh không nói nhiều như thường lệ, chỉ gật đầu chào qua loa rồi đi thẳng
vào nhà tắm rửa mặt.
"Ăn cơm chưa anh?" Tôi hỏi khi anh quay ra.
"Ăn rồi, khỏi lo." Anh đáp cụt lủn, ngồi phịch xuống giường, với tay lấy điện thoại kiểm tra vài
tin nhắn rồi lại đặt xuống ngay, không có vẻ hứng thú gì.
Bách lặng lẽ đứng dậy, hâm nóng lại phần cơm đã chừa sẵn, mang tới đặt trước mặt Hạo. "Ăn thêm chút
đi, nhìn mặt mày phờ phạc quá."
Hạo nhìn phần cơm, có vẻ định từ chối, nhưng rồi lại cầm đũa lên, ăn vài miếng trong im lặng. Không
ai trong chúng tôi hỏi thêm về lý do anh về muộn, hay vì sao anh có vẻ mệt mỏi bất thường như vậy,
chỉ ngồi đó, để anh ăn trong sự yên tĩnh cần thiết.
Tôi để ý anh gầy đi một chút so với đầu học kỳ, gò má hơi hóp lại, quầng thâm dưới mắt đậm hơn.
Tôi nhớ tới câu chuyện phong bì đỏ anh từng kể, và tự hỏi liệu áp lực tài chính gia đình có đang
ngày càng đè nặng lên anh hơn nữa, khiến anh phải làm thêm nhiều giờ hơn ở tiệm sửa xe.
Thư định mở miệng hỏi han như thói quen thường ngày, nhưng tôi khẽ lắc đầu ra hiệu, cô hiểu ý,
ngồi xuống cạnh tôi, im lặng theo. Chúng tôi biết Hạo là kiểu người cần thời gian và không gian
riêng để tự sắp xếp cảm xúc trước khi sẵn sàng chia sẻ, ép anh nói ngay lúc mệt mỏi như vậy có lẽ
chỉ khiến anh càng thu mình lại nhiều hơn mà thôi.
Ăn xong, Hạo lên giường nằm ngay, không buồn thay đồ, chỉ kéo chăn qua người, quay mặt vào tường.
Trong im lặng của căn phòng, tôi nghe rõ tiếng thở dài rất khẽ của anh, một âm thanh mệt mỏi mà anh
cố giấu đi nhưng không giấu nổi hoàn toàn.
Thư nhìn tôi, ánh mắt trao đổi một sự lo lắng chung không cần lời nói. Bách thu dọn chén đĩa còn
lại, động tác chậm rãi hơn thường lệ, như đang cố kéo dài thời gian để nghĩ xem có nên nói gì đó
với Hạo hay không, nhưng cuối cùng vẫn chọn im lặng, tôn trọng không gian riêng anh đang cần.
Đêm đó, tôi nằm trên giường, nghe tiếng Hạo trở mình liên tục, tiếng lò xo giường kêu kẽo kẹt đều
đặn suốt một lúc lâu trước khi cuối cùng cũng im hẳn, có lẽ anh đã thiếp đi vì quá mệt. Tôi tự nhủ,
sáng mai, dù có phải gạt bỏ sự ngại ngùng, tôi cũng sẽ hỏi thẳng anh xem có chuyện gì đang xảy ra,
vì tôi không thể tiếp tục nhìn một người bạn thân thiết của mình âm thầm chịu đựng một mình như
vậy được nữa, không phải khi tôi đã học được rằng im lặng, dù xuất phát từ ý tốt, cũng có thể là
một cách gây tổn thương.
Tôi nhìn sang phía cửa, thấy tấm biển số 711 qua khe hở nhỏ, ánh sáng của nó dường như dịu hơn một
chút so với vài ngày trước, không hẳn là mờ hẳn, chỉ là bớt rực rỡ, giống như đang phản chiếu đúng
tâm trạng trầm lắng bao trùm cả phòng tối nay. Tôi nhắm mắt lại, thầm hy vọng ngày mai mọi chuyện
sẽ sáng sủa hơn, dù trong lòng vẫn còn nguyên một nỗi lo chưa gọi tên được rõ ràng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →