🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều hôm sau, tôi vừa tan lớp về tới sảnh tầng trệt thì gặp Kim Chi đang đứng chờ, tay cầm sẵn

điện thoại, gương mặt tươi tắn quen thuộc.

"Linh ơi, Chi muốn nhờ em một chuyện." Cô nói, giọng ngọt ngào. "Chi muốn quay một đoạn ngắn về

tầng bảy, kiểu 'toà nhà cổ sắp bị cải tạo, ký ức của biết bao thế hệ sinh viên', em tham gia cùng

Chi được không? Chỉ cần nói vài câu cảm nghĩ thôi."

Tôi hơi bất ngờ trước lời đề nghị, cân nhắc một lúc rồi lắc đầu nhẹ nhàng. "Dạ thôi chị ơi, em thấy

chuyện này hơi riêng tư, em không muốn biến nó thành nội dung giải trí."

Kim Chi có chút hụt hẫng, nhưng vẫn giữ nụ cười, không tỏ ra khó chịu ra mặt. "Ừ, cũng được, tuỳ

em thôi. Vậy Chi tự quay vậy."

Tôi từ chối xong, định lên phòng, nhưng vì còn phải chờ bạn ở sảnh nên nán lại một chút. Từ xa, tôi

thấy Kim Chi dựng máy quay ở hành lang tầng bảy, tự mình đứng trước ống kính, nói những lời cảm

thán về "vẻ đẹp hoài cổ sắp biến mất", giọng điệu và biểu cảm rất chuyên nghiệp, dù tôi biết rõ cô

mới chỉ nghe về chuyện cải tạo cách đây vài ngày, chưa thật sự hiểu hết những gì đang diễn ra.

Đang quay dở, một trong hai bạn cùng phòng 707 bước ra, có vẻ bực bội vì chuyện gì đó, hỏi lớn:

"Chi, tối nay ai đóng tiền điện nước vậy, tới hạn rồi đó."

Kim Chi, đang trong tư thế quay hình, quên mất máy vẫn chưa tắt, quay sang gắt nhẹ: "Để lát tính,

đang bận, thấy ống kính hông vậy?"

Cuộc đối đáp ngắn ngủi, hơi gắt gỏng đó, vô tình bị ghi lại trọn vẹn trong đoạn video vì Kim Chi

quên tắt máy đúng lúc. Tôi đứng từ xa nhìn thấy cảnh đó, thấy áy náy thay cho cô, dù rõ ràng không

phải lỗi của tôi.

Vài giờ sau, khi tôi lướt mạng xã hội, thấy đoạn video ngắn về "tầng bảy cổ kính" của Kim Chi đã

được đăng, phần đầu quay cảnh hành lang cũ kỹ đầy chất thơ, nhưng đoạn cuối, có lẽ do sơ suất khi

edit vội, vẫn còn sót lại vài giây cuộc đối đáp gắt gỏng kia trước khi video kết thúc đột ngột.

Tôi ngồi trên giường, phóng to đoạn video xem lại lần nữa, chú ý kỹ hơn tới gương mặt Kim Chi trong

những giây cuối cùng trước khi cô kịp tắt máy: một thoáng bối rối, gần như xấu hổ, lướt qua rất

nhanh trước khi cô lấy lại được vẻ chuyên nghiệp thường thấy. Tôi nghĩ, có lẽ đằng sau hình ảnh một

người sẵn sàng biến mọi thứ thành nội dung, Kim Chi cũng đang mệt mỏi hơn những gì cô thể hiện ra

bên ngoài rất nhiều.

Đoạn video lan truyền nhẹ trong nhóm sinh viên của trường, phần lớn bình luận đều tò mò về vẻ đẹp

cũ kỹ của tòa nhà, nhưng cũng có vài bình luận châm chọc về đoạn cuối "hậu trường không như tưởng

tượng". Tôi không rõ liệu điều này có ảnh hưởng gì tới quyết định của trường không, nhưng nó chắc

chắn khiến tầng bảy trở thành chủ đề được nhắc tới nhiều hơn trong những ngày sau đó, kéo theo sự

chú ý không mong muốn từ phía đoàn khảo sát.

Tối đó, tôi nhận được cuộc gọi từ bà Tư, giọng bà nghe có vẻ lo lắng hơn thường ngày. "Con xuống

văn phòng cô một chút được không?"

Tôi vội vàng chạy xuống, thấy bà đang ngồi trước bàn làm việc, gương mặt căng thẳng. "Chuyện của

tầng bảy giờ không còn là chuyện riêng nữa rồi con." Bà nói, giọng trầm hẳn xuống. "Cái video đó,

dù không cố ý, cũng khiến người ta chú ý tới đây nhiều hơn. Cô sợ đoàn khảo sát sẽ đẩy nhanh tiến

độ vì áp lực dư luận."

Tôi đứng lặng, không biết phải nói gì để trấn an bà. Đây là lần đầu tiên tôi thấy bà Tư để lộ rõ

sự lo lắng như vậy, khác hẳn vẻ điềm tĩnh, vững vàng bà luôn thể hiện trước mặt sinh viên. Tôi nhận

ra, đằng sau sự bình thản quen thuộc ấy, bà cũng đang mang trên vai một gánh nặng lớn hơn nhiều so

với những gì tôi từng tưởng tượng, một gánh nặng đã đeo bám bà không chỉ vài tháng, mà có lẽ suốt

mấy chục năm ròng rã.

"Cô ơi, tụi con phải làm gì để giúp cô đây?" Tôi hỏi, giọng chân thành.

Bà nhìn tôi, ánh mắt dịu lại một chút, như được an ủi phần nào bởi câu hỏi ấy. "Chưa cần làm gì

vội đâu con. Cứ sống đúng với nhau trước đã, để cô lo phần còn lại." Bà nói, rồi xua tay nhẹ, ra

hiệu tôi lên phòng nghỉ ngơi, không muốn tôi phải bận tâm thêm về chuyện của người lớn. Tôi bước

ra khỏi văn phòng, lòng nặng trĩu, nhưng cũng thầm hạ quyết tâm sẽ tìm cách nào đó để san sẻ bớt

gánh nặng ấy cùng bà, dù chưa biết bắt đầu từ đâu.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →