Buổi tối thứ Tư, sau bữa cơm, cả bốn ngồi lại quanh mâm cơm chưa dọn, không khí căng thẳng hơn
thường lệ. Thư là người mở đầu câu chuyện, giọng cương quyết khác hẳn vẻ bông đùa quen thuộc.
"Tui nghĩ tụi mình nên làm đơn kiến nghị ngay bây giờ, gửi lên trường phản đối kế hoạch cải tạo.
Càng để lâu, càng khó."
Bách lắc đầu, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. "Chưa phải lúc. Tụi mình còn chưa xong việc của
chính mình."
"Ý anh là sao? Chờ tới khi tòa bị phá xong hết rồi mới làm gì đó hả?" Thư phản ứng gay gắt, một
điều hiếm thấy ở cô, người luôn giữ vẻ vui vẻ, dễ chịu trong mọi tình huống.
"Không phải vậy." Bách vẫn giữ giọng điềm đạm. "Tao chỉ nghĩ, nếu tụi mình hành động vội vàng lúc
chưa thật sự vững vàng với nhau, mọi chuyện có thể đi sai hướng. Đấu tranh giữ một tòa nhà mà chính
những người trong đó chưa giữ nổi sự thật với nhau, thì đấu tranh để làm gì?"
Câu nói của anh khiến Thư khựng lại, không phản bác được ngay, nhưng vẫn giữ vẻ mặt không hài lòng.
Hạo ngồi giữa, nhìn qua nhìn lại hai người, cố tìm cách dung hoà.
"Tao nghĩ cả hai đều có lý." Anh lên tiếng. "Nhưng có lẽ tụi mình có thể vừa chuẩn bị tinh thần,
vừa từ từ tìm hiểu thêm thông tin, chưa cần vội vàng làm đơn ngay bây giờ."
Tôi nhìn sang Hạo, thấy anh gõ ngón tay theo nhịp cờ-lê quen thuộc lên mặt bàn, dấu hiệu anh đang
suy nghĩ lung lắm dù bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Anh vốn là người thực tế, quen giải quyết vấn
đề bằng hành động cụ thể như cách anh vẫn sửa chữa mọi thứ hỏng hóc trong tầng, nên việc phải chọn
giữa hành động ngay và chờ đợi có lẽ khiến anh khó xử hơn cả tôi tưởng.
Tôi ngồi im lắng nghe, trong lòng cũng phân vân không biết nên đứng về phía nào. Một phần trong tôi
đồng cảm với sự nôn nóng của Thư, muốn hành động ngay để bảo vệ nơi mình yêu quý. Nhưng một phần
khác lại thấy có lý ở lời của Bách, về việc cần phải vững vàng từ bên trong trước khi đối mặt với
thử thách từ bên ngoài.
"Tui chỉ sợ, nếu tụi mình chờ đợi quá lâu, tới lúc muốn làm gì cũng không kịp nữa." Thư nói, giọng
đã dịu xuống nhưng vẫn còn nét lo lắng rõ rệt.
Bách nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn. "Tao hiểu mày lo lắng. Nhưng tin tao đi, có những thứ cần thời
gian đúng của nó." Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi như đang nhắc nhở chính bản
thân mình hơn là chỉ nói với cả phòng. "Cái lệ của tầng không cần ai tin, chỉ cần ai thật."
Câu nói quen thuộc ấy, lần thứ hai tôi nghe anh nói kể từ ngày gặp anh ở hành lang, vang lên trong
không khí căng thẳng của buổi tối hôm đó với một sức nặng khác hẳn lần đầu. Lần này, tôi hiểu được
phần nào ý nghĩa của nó: không phải một lời cổ vũ suông, mà là một lời nhắc nhở về thứ tự ưu tiên
thật sự cần có.
Thư im lặng một lúc, rồi thở dài, gật đầu nhẹ. "Thôi được, tui nghe lời anh. Nhưng tụi mình phải
hứa với nhau, không được chần chừ quá lâu."
Cả bốn người đồng ý với nhau, dù chưa có kế hoạch cụ thể, rằng ưu tiên trước mắt vẫn là tiếp tục
sống thật với nhau, giữ vững nền tảng của phòng 711, trước khi nghĩ tới việc đối phó với mối đe doạ
lớn hơn từ bên ngoài. Cuộc bàn bạc kết thúc chưa hoàn toàn ngã ngũ về hướng đi cụ thể, nhưng ít
nhất, cả bốn đã tìm được một điểm chung để bắt đầu.
Trước khi mọi người dọn dẹp đi ngủ, Bách đứng dậy, tự tay thu gom chén đũa như một cách kết thúc
buổi trò chuyện nặng nề bằng một hành động nhẹ nhàng, quen thuộc. Tôi nhìn dáng anh cúi xuống bên
bồn rửa, ánh đèn phòng hắt lên vai anh một quầng sáng vàng dịu, và trong lòng tôi dâng lên một sự
tin tưởng mới, rằng dù chưa biết con đường phía trước sẽ ra sao, ít nhất chúng tôi vẫn còn nhau để
cùng dò dẫm từng bước một.
Ngay khi câu chuyện vừa lắng xuống, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn. Tôi mở ra xem, thấy tên
Kim Chi hiện lên trên màn hình, hỏi thăm về "vụ cải tạo" đang lan truyền trong trường, kèm theo một
câu nói cô cũng đang cân nhắc làm một video về chủ đề này. Tôi nhìn dòng tin nhắn, lòng dấy lên một
cảm giác vừa mừng vừa lo, không chắc chắn liệu sự chú ý từ mạng xã hội sẽ giúp ích hay lại khiến
mọi chuyện thêm rắc rối hơn cho tầng bảy vốn đã đủ nhiều xáo trộn trong những ngày này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →