🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần đó, tôi thức dậy muộn hơn thường lệ, thấy giường Hạo đã trống, chăn gối xếp gọn gàng bất

thường so với thói quen luộm thuộm mọi ngày của anh. Tôi bước ra hành lang, nghe tiếng lách cách

quen thuộc của dụng cụ kim loại va vào nhau vọng lại từ phía cuối dãy.

Hạo đang ngồi xổm trước cửa một phòng khác, tay thoăn thoắt tháo lắp một ổ khoá cũ, hộp đồ nghề mở

sẵn bên cạnh. Anh mặc bộ đồ cũ thường dùng để sửa xe, tay đã lấm lem dầu mỡ từ lúc nào.

"Anh làm gì vậy?" Tôi hỏi, ngồi xổm xuống cạnh anh, tò mò nhìn những dụng cụ nhỏ xíu anh đang thao

tác thuần thục.

"Sửa ổ khoá cho phòng này, mấy bữa nay tao thấy nó kẹt hoài, sẵn tiện đi sửa luôn." Anh đáp, không

ngẩng đầu lên, vẫn tập trung vào công việc trước mắt. "Với lại, tao nghĩ, thay vì ngồi lo lắng

suông về chuyện cải tạo, chi bằng làm gì đó có ích, dù nhỏ thôi."

Tôi hiểu ý anh ngay lập tức, và một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng. Đây chính là cách Hạo đối

diện với những nỗi lo lắng của mình, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động cụ thể, bằng đôi

tay quen thuộc với việc sửa chữa mọi thứ hỏng hóc.

Tôi tình nguyện phụ anh cầm hộp đồ nghề, đưa dụng cụ khi anh cần, cả hai lặng lẽ di chuyển từ phòng

này sang phòng khác trong suốt buổi sáng. Cánh cửa nào kêu cọt kẹt, Hạo tra dầu. Quạt trần nào rè

rè, anh tháo ra lau chùi, thay linh kiện nếu cần. Dây điện nào hở, anh quấn lại cẩn thận bằng băng

keo cách điện.

Có một phòng, hai sinh viên năm nhất mới chuyển tới đầu học kỳ, còn ngại ngùng chưa quen ai trong

tầng, thấy Hạo sửa xong cái vòi nước rò rỉ đã kêu tí tách mấy hôm liền, mừng rỡ ra mặt, rối rít cảm

ơn tới mức Hạo phải xua tay bảo "có gì đâu, chuyện nhỏ mà". Tôi đứng nhìn cảnh đó, thấy lòng ấm áp

lạ thường, nhận ra chính những việc nhỏ bé, âm thầm như vậy mới là thứ dệt nên sự gắn kết thật sự

giữa những con người xa lạ sống chung một mái nhà.

Các sinh viên ở những phòng chúng tôi ghé qua đều ngạc nhiên rồi vui vẻ cảm ơn, có người còn mời

chúng tôi ở lại ăn sáng cùng, nhưng Hạo đều từ chối khéo, bảo còn nhiều việc phải làm, chỉ nhận lời

cảm ơn bằng một nụ cười thân thiện rồi tiếp tục công việc.

"Anh làm vầy chắc mệt lắm hả?" Tôi hỏi khi cả hai ngồi nghỉ một chút giữa buổi, uống ngụm nước từ

chai mang theo.

"Mệt, nhưng vui." Anh cười, quệt mồ hôi trên trán bằng cánh tay áo. "Sửa được đồ thì dễ, sửa được

người mới khó." Anh nói thêm, giọng đột nhiên trầm xuống, rồi im lặng, như vừa lỡ lời điều gì đó

về chính bản thân mình mà không định nói ra.

Tôi không hỏi thêm, chỉ ngồi yên cạnh anh, để cho khoảnh khắc ấy trôi qua tự nhiên. Từ xa, tôi thấy

bà Tư đi ngang qua, dừng lại quan sát cảnh hai chúng tôi đang sửa chữa đồ đạc giúp các phòng khác,

gương mặt bà thoáng nét cười hiền hậu, dù không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ rồi tiếp tục công việc của

mình.

Buổi trưa, khi cả hai quay về phòng, người lấm lem dầu mỡ nhưng lòng nhẹ nhõm hẳn, Thư và Bách đã

chuẩn bị sẵn bữa cơm trưa đơn giản, đợi chúng tôi về cùng ăn. Không khí trong phòng, dù vẫn còn

vương chút lo lắng về chuyện cải tạo, đã ấm áp trở lại phần nào nhờ buổi sáng bận rộn nhưng ý nghĩa

vừa qua.

"Cả tầng bảy giờ nợ ông một bữa ăn ngon đó." Thư đùa, đẩy chén cơm về phía Hạo.

"Từ từ tính, giờ ăn trước đã, đói quá rồi." Anh cười, gắp một đũa lớn, ăn ngấu nghiến như thể vừa

hoàn thành một công trình lớn lao nào đó, dù chỉ là vài cái ổ khoá và cái quạt trần cũ kỹ.

Buổi chiều hôm đó, tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn nắng nhạt dần trên khoảng sân sau, lòng nghĩ về cách

mỗi người trong chúng tôi đối diện với nỗi sợ theo một cách rất riêng: Hạo chọn hành động, Thư chọn

sự vui vẻ để che giấu lo âu, còn tôi, có lẽ, vẫn đang loay hoay tìm cách của riêng mình, một cách

chưa thật sự thành hình nhưng đang dần rõ nét hơn từng ngày.

Tôi lấy cuốn sổ tay nhỏ ra, định ghi lại vài dòng cảm nghĩ như thói quen thỉnh thoảng vẫn làm, rồi

lại gấp lại, cất vào ngăn bàn. Có những cảm xúc, tôi nghĩ, không cần phải viết ra mới ghi nhớ được,

chỉ cần sống trọn vẹn với chúng ngay lúc đang xảy ra, giống như cách Hạo vừa dành trọn buổi sáng để

sửa chữa những thứ hỏng hóc nhỏ nhặt quanh mình, không cần ồn ào, không cần ai công nhận, chỉ đơn

giản là làm vì đó là điều anh có thể làm được lúc này.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →