Ba ngày sau buổi họp đại diện sinh viên, tôi đi học về ngang qua sảnh chính, thấy một đám đông
sinh viên túm tụm trước tấm bảng tin lớn ở góc sảnh, xì xào bàn tán. Tôi tò mò chen vào, cố nhìn
qua vai vài người phía trước để đọc nội dung tờ thông báo mới dán.
Đó là một văn bản chính thức, đóng dấu đỏ của Trung tâm Quản lý Ký túc xá, thông báo về "Kế hoạch
khảo sát và cải tạo cơ sở vật chất giai đoạn 2027–2029", trong đó liệt kê danh sách các tòa nhà nằm
trong diện khảo sát ưu tiên. Mắt tôi lướt nhanh xuống dòng chữ nhỏ ở giữa danh sách, và tim tôi
như hẫng một nhịp khi thấy rõ ràng: "Dãy Nguyệt Quế (tầng 1–14)".
Không còn là những lời gợi mở mơ hồ nữa. Đây là văn bản chính thức, đen trắng rõ ràng, không thể
chối cãi. Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó nhiều lần, cố tìm xem có nhầm lẫn gì không, nhưng không,
đúng là dãy nhà tôi đang sống, đúng là toà nhà mang trong mình một điều kỳ diệu mà có lẽ không ai
ngoài tầng bảy biết tới, giờ đây nằm chình ình trong danh sách cải tạo của trường.
Xung quanh tôi, phần lớn sinh viên bàn tán với thái độ hào hứng hơn là lo lắng. "Ê, tòa mình có
trong danh sách không ta?" Một bạn nữ hỏi bạn mình. "Chắc phòng dịch vụ giá cũng mắc hơn hen, nhưng
được ở máy lạnh cũng đáng." Một bạn khác đáp lại, giọng không chút bận tâm.
Chỉ có tôi, đứng lặng giữa đám đông ồn ào đó, cảm thấy như mình đang mang một bí mật nặng nề mà
không ai xung quanh có thể hiểu được ý nghĩa thật sự của nó. Tôi vội vàng rời khỏi sảnh, gần như
chạy lên cầu thang về phòng, tim đập thình thịch suốt cả quãng đường.
Tôi đẩy cửa vào phòng, thấy cả ba người kia đều đã có mặt. Tôi kể lại ngay những gì vừa đọc được,
giọng gấp gáp, hổn hển vì vừa chạy một mạch từ sảnh chính lên tận tầng bảy.
"Có tên tụi mình luôn hả?" Thư hỏi, giọng run rẩy.
"Ừ, ghi rõ luôn, 'Dãy Nguyệt Quế, tầng 1 tới 14'." Tôi đáp, vẫn chưa hết thở dốc.
Cả phòng im lặng một lúc lâu, không ai nói được gì. Hạo là người phá vỡ im lặng trước, giọng anh
có phần cứng rắn hơn thường lệ. "Vậy giờ chắc chắn là thật rồi, không còn nghi ngờ gì nữa."
Tôi quay sang nhìn Bách, chờ đợi anh nói thêm điều gì đó, có lẽ một lời trấn an, hoặc một kế hoạch
đối phó nào đó. Nhưng anh chỉ ngồi lặng, tay siết chặt cây bút chì cơ khí, ánh mắt xa vắng nhìn ra
cửa sổ.
"Nếu tòa bị cải tạo, tầng bảy không còn nơi cho cái lệ tồn tại nữa." Anh nói khẽ, gần như tự nói
với chính mình hơn là giải thích cho chúng tôi nghe. "Không phải chỉ mất chỗ ở. Là mất luôn cả cái
mà bao nhiêu thế hệ đã gìn giữ."
Câu nói của anh khiến không khí trong phòng càng thêm nặng nề. Tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ, nhìn
tấm biên niên sử dán trên cửa, nhìn bảng phân công việc nhà, nhìn từng góc nhỏ đã trở nên thân
thuộc với tôi suốt gần sáu tháng qua, và lần đầu tiên, tôi thật sự cảm nhận được nỗi sợ mất mát một
cách rõ ràng, cụ thể, không còn là một khái niệm trừu tượng nữa.
"Vậy tụi mình phải làm gì bây giờ?" Tôi hỏi, giọng đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn còn run.
"Tao không biết." Bách đáp thật, một câu trả lời hiếm hoi thể hiện sự bất lực của anh, khác hẳn vẻ
điềm tĩnh, biết trước mọi chuyện mà tôi vẫn thường thấy ở anh. "Nhưng tao biết chắc một điều: nếu
tụi mình không sống thật với nhau, tụi mình sẽ mất cả hai thứ cùng lúc, cả phòng lẫn cái tòa nhà
này."
Thư ngồi thu mình trên giường, ôm gối, giọng nhỏ hẳn đi: "Tui mới quen tầng bảy này chưa lâu, mà
tui đã thấy nó giống nhà hơn cả nhà tui ở Đà Nẵng rồi. Nghĩ tới cảnh mất nó, tui sợ thiệt tình."
Hạo ngồi cạnh, vỗ nhẹ vai cô, không nói gì, nhưng ánh mắt anh cũng mang một nỗi lo tương tự, dù anh
cố giữ vẻ ngoài cứng cỏi hơn.
Tôi bước lại gần cửa, đưa tay chạm nhẹ vào tấm biên niên sử, cảm nhận từng lớp giấy sần sùi dưới
đầu ngón tay. Tôi nghĩ tới những cái tên đã từng ở đây trước chúng tôi, những người có lẽ cũng đã
từng đứng đúng vị trí này, đối diện với những nỗi sợ của riêng thời đại họ, và tôi tự hỏi liệu họ
đã làm gì để giữ được nơi này qua bao nhiêu năm tháng, qua bao nhiêu đợt cải tạo trước đó của toà
nhà.
Đêm đó, tôi trằn trọc rất lâu mới ngủ được, đầu óc quay cuồng với viễn cảnh cả phòng bị chia bốn
ngả, tầng bảy biến thành những căn phòng dịch vụ lạnh lẽo, xa lạ, không còn dấu vết gì của những
lớp giấy biên niên sử cũ kỹ, của tiếng gõ ba nhịp quen thuộc mỗi buổi chiều, của tất cả những gì
đã khiến nơi này trở thành một mái nhà thật sự đối với tôi, thay vì chỉ là một chỗ ở tạm bợ khác
trong chuỗi những lần chuyển nhà của cuộc đời tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →