🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sân trường sáng khai giảng học kỳ hai đông nghịt sinh viên, cờ hoa còn sót lại từ buổi lễ tổng kết

học kỳ trước treo lất phất trên mấy hàng cây, chưa kịp gỡ xuống. Tôi đứng xếp hàng đăng ký môn học

bổ sung, tay cầm tờ thời khoá biểu mới in còn thơm mùi mực, lòng vừa hào hứng vừa hơi mệt mỏi vì

những gì vừa trải qua trong kỳ nghỉ Tết.

Buổi trưa, tôi được thông báo phải tham dự một cuộc họp đại diện sinh viên các tầng ký túc xá, do

tôi vừa được các bạn cùng tầng đề cử làm đại diện tầng bảy từ đầu học kỳ, thay cho một anh năm ba

đã tốt nghiệp. Tôi ngồi trong hội trường nhỏ, cùng vài chục đại diện khác từ các tầng, các tòa

khác nhau trong khu ký túc xá.

Người điều hành buổi họp là một người đàn ông trạc ba mươi lăm tuổi, mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu,

tóc chải gọn gàng, phong thái chuyên nghiệp, tự tin. Ông đứng trên bục, giới thiệu ngắn gọn về bản

thân.

"Chào các em, tôi là Trần Đình Khoa, Phó phòng Công tác Sinh viên. Hôm nay tôi mời các em đại diện

tới để thông báo về kế hoạch nâng cấp cơ sở vật chất ký túc xá trong thời gian tới." Ông nói, giọng

điềm đạm, rành mạch, đúng chất một cán bộ quản lý dày dạn kinh nghiệm.

Trên màn hình chiếu, ông cho hiện lên những bức ảnh so sánh phòng thường cũ kỹ với phòng dịch vụ

mới được cải tạo ở một khu ký túc xá khác: rèm cửa sáng màu, máy lạnh gắn tường, giường tầng sơn

mới tinh tươm. Nhiều bạn đại diện xung quanh tôi gật gù tán thành, thì thầm với nhau rằng nếu phòng

mình cũng được nâng cấp như vậy thì tốt biết mấy, khỏi phải chịu cảnh nóng bức mùa hè hay ẩm mốc

mùa mưa.

Ông trình bày một loạt số liệu, biểu đồ về tỷ lệ phòng dịch vụ so với phòng thường, về nhu cầu nâng

cấp cơ sở hạ tầng để "đáp ứng kỳ vọng ngày càng cao của sinh viên hiện đại". Tôi ngồi nghe, ghi chú

theo phản xạ, nhưng chưa hiểu rõ điều này liên quan cụ thể thế nào tới tầng bảy của mình, vì ông

không nhắc tên toà nhà hay khu vực cụ thể nào trong bài trình bày.

"Có câu hỏi gì không các em?" Ông hỏi khi kết thúc phần trình bày.

Một bạn đại diện tòa khác giơ tay hỏi về lộ trình cụ thể, ông trả lời khéo léo rằng "còn đang trong

giai đoạn khảo sát, chưa có quyết định chính thức", một câu trả lời nghe rất chuẩn mực nhưng cũng

không tiết lộ thêm điều gì cụ thể.

Tôi nhìn quanh hội trường, thấy phần lớn đại diện các tầng khác đều tỏ ra hào hứng với viễn cảnh

được nâng cấp phòng ở. Chỉ có tôi, có lẽ vì đã quen với sự ấm áp riêng của tầng bảy, mới cảm thấy

một nỗi bất an len lỏi khi nghĩ tới việc những bức tường cũ kỹ, những cánh cửa gỗ sơn xanh rêu bong

tróc quen thuộc kia, có thể một ngày nào đó sẽ bị thay thế bằng thứ gì đó mới mẻ, sáng bóng, nhưng

xa lạ.

Buổi họp kết thúc, tôi rời hội trường với một cảm giác mơ hồ khó gọi tên, không hẳn là lo lắng,

nhưng cũng không hoàn toàn yên tâm. Về tới phòng, tôi kể lại cho cả ba nghe, đặc biệt nhấn mạnh

những gì thầy Khoa nói về "nâng cấp cơ sở vật chất" và "khảo sát".

"Vậy đúng là liên quan tới đoàn người hôm bữa rồi." Hạo nói, gật gù xác nhận suy đoán trước đó của

mình.

Thư có vẻ lo lắng ra mặt, ngồi im một lúc rồi mới lên tiếng. "Vậy giờ tụi mình phải làm gì?"

Không ai trả lời ngay. Tôi quay sang nhìn Bách, người vẫn ngồi lặng lẽ ở bàn học từ lúc tôi bắt

đầu kể chuyện, không góp một lời nào. Anh nghe hết câu chuyện, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng,

nhưng vẫn giữ im lặng một hồi lâu sau khi tôi kể xong, như đang cân nhắc điều gì đó rất kỹ trong

đầu trước khi quyết định có nên nói ra hay không.

"Tao đã lo chuyện này từ lâu rồi." Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống. "Từ hồi mới

nghe phong thanh vụ khảo sát, tao đã đoán được nó sẽ tới lúc này."

"Sao anh không nói cho tụi em biết sớm?" Tôi hỏi, có chút trách móc nhẹ trong giọng.

"Tao không chắc chắn, với lại lúc đó tụi mày đang lo chuyện thi cử, chuyện riêng của mỗi người, tao

không muốn thêm gánh nặng." Anh giải thích, ánh mắt có chút áy náy.

Cả phòng chìm vào im lặng một lúc, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng về mối đe doạ mơ hồ

nhưng có vẻ rất thật này. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng chiều đang dần tắt, nhuộm vàng cả khoảng

sân sau nơi những dây phơi đồ vẫn đung đưa theo gió, một khung cảnh quen thuộc mà giờ đây bỗng dưng

mang một sắc thái mong manh, như thể có thể biến mất bất cứ lúc nào nếu chúng tôi không làm gì để

giữ lại nó.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →