🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, khi cả bốn cùng dậy chuẩn bị đi học buổi đầu tiên của học kỳ mới, Hạo là người đầu

tiên đứng khựng lại trước cửa, nhìn chằm chằm vào tấm biển số.

"Ê, tụi bây coi nè." Anh gọi, giọng có chút hoảng hốt.

Cả ba chúng tôi chạy lại, nhìn theo hướng anh chỉ. Tấm biển số 711, so với đêm giao mùa rực rỡ mấy

tuần trước, giờ đây đã mờ đi một nét rõ rệt, không còn sáng đều như trước, một góc số như đang tan

dần vào lớp gỗ cửa, nhạt nhoà như một vệt mực bị nước loang.

"Sao lại vậy được?" Thư hỏi, giọng run run, tay đưa lên che miệng.

Cả bốn đứng lặng trước cửa, không ai nói được gì trong giây lát. Tôi cảm nhận một sự nặng nề bao

trùm lấy cả phòng, khác hẳn cảm giác kỳ diệu, ấm áp của đêm giao mùa lần trước. Lần này, sự thay

đổi mang một sắc thái đáng lo ngại hơn nhiều.

Bách là người lên tiếng đầu tiên, giọng anh chậm rãi nhưng nghiêm túc hơn hẳn mọi khi. "Biển đo cả

phòng, không phải một người. Tụi mày nghĩ chỉ cần ở gần nhau mới tính, nhưng không phải vậy. Tụi

mày giấu chuyện của mình, dù ở cách xa nhau cả trăm cây số, biển vẫn nhận ra."

Câu nói của anh như một nhát búa gõ thẳng vào lòng tôi. Tôi nhớ lại đêm giao thừa, câu nói dối

trơn tru qua màn hình điện thoại với cả nhóm, "nhà con vẫn ổn hết á". Tôi liếc sang Hạo, thấy anh

cũng đang cúi gằm mặt, có lẽ đang nghĩ tới phong bì màu đỏ anh đã đốt trong đêm giao thừa. Thư thì

đứng lặng, tay siết chặt vạt áo, ánh mắt nhìn xuống sàn, tránh nhìn thẳng vào ai.

"Vậy là... tụi mình ai cũng giấu gì đó hết trơn hả?" Tôi hỏi khẽ, không hẳn là câu hỏi dành cho ai

cụ thể, mà giống một lời tự thú chung cho cả bốn người.

Không ai trả lời ngay. Sự im lặng kéo dài đủ lâu để chính nó trở thành câu trả lời rõ ràng nhất.

Cuối cùng, Hạo là người phá vỡ im lặng trước.

"Ừ. Tao có giấu chuyện gì đó, nhưng tao chưa sẵn sàng nói ra hết bây giờ." Anh nói, giọng nghẹn

lại một chút. "Mong tụi mày thông cảm, để tao thêm thời gian."

"Tao cũng vậy." Thư nói tiếp, giọng nhỏ hơn hẳn thường ngày, không còn chút gì của cái giọng vui

vẻ, lanh lảnh quen thuộc.

Tôi hít một hơi thật sâu. "Tui cũng có chuyện chưa kể hết cho tụi bây nghe." Tôi nói, dù chưa sẵn

sàng nói cụ thể là chuyện gì, nhưng ít nhất, tôi đã thừa nhận sự tồn tại của nó, không còn giả vờ

mọi thứ đều ổn như đêm giao thừa vừa qua.

Cả ba cùng quay sang nhìn Bách, chờ đợi. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười có phần chua chát. "Tao thì

khác. Chuyện của tao không phải bí mật kiểu giống tụi mày, mà là một lời thề tao không được phép

phá. Nhưng đúng là tao cũng đang giữ lại nhiều thứ chưa nói hết."

Không ai trong chúng tôi ép người kia phải kể ngay lập tức, không ai đòi hỏi phải phơi bày mọi thứ

trong khoảnh khắc đó. Thay vào đó, cả bốn đứng lại gần nhau hơn, một vòng tay ôm nhẹ hình thành

không cần ai chủ động khởi xướng, chỉ là một phản xạ tự nhiên của bốn người đang cùng đối diện với

một sự thật khó khăn.

"Vậy từ giờ, tụi mình cứ từ từ, ai sẵn sàng thì nói, được không?" Tôi đề nghị, giọng đã vững vàng

hơn.

"Được." Cả ba đồng thanh đáp, một sự đồng thuận không cần bàn cãi thêm.

Trên đường xuống cầu thang đi học, tôi đi cạnh Bách, cả hai chậm hơn Hạo và Thư một đoạn. Tôi hỏi

nhỏ anh, giọng chỉ đủ hai người nghe: "Lời thề đó, anh giữ được bao lâu rồi?" Anh im lặng một lúc,

rồi đáp, mắt nhìn thẳng về phía cầu thang phía trước: "Hai năm. Từ hồi tao còn ở phòng cũ, trước

khi chuyển qua 711." Tôi không hỏi thêm chi tiết, chỉ gật đầu, hiểu rằng đó là ranh giới anh chưa

sẵn sàng vượt qua ngay lúc này, và tôi cũng không muốn ép anh phải làm điều đó trước khi anh thật

sự chuẩn bị xong.

Buổi sáng hôm đó, chúng tôi đi học muộn hơn thường lệ vì cuộc trò chuyện bất ngờ trước cửa, nhưng

không ai để tâm tới việc đó. Điều quan trọng hơn cả, tôi nghĩ, là chúng tôi đã cùng nhau bước qua

một ngưỡng cửa mới, một sự thừa nhận chung rằng việc giữ được nhau không còn là chuyện tình cờ xảy

đến, mà là một lựa chọn mỗi ngày, đòi hỏi sự thành thật, dù đôi khi thành thật đồng nghĩa với việc

phải đối diện những điều không dễ chịu.

Tối hôm đó, trước khi tắt đèn, tôi đứng nhìn tấm biển số mờ một góc lần cuối, không còn cảm giác

sợ hãi như buổi sáng, mà thay vào đó là một quyết tâm mới hình thành trong lòng. Học kỳ hai đang

chờ đợi phía trước, với biết bao thử thách chưa biết hình dạng, nhưng tôi tin, lần này, cả bốn

chúng tôi sẽ đối diện với nó cùng nhau, không phải bằng cách giả vờ mọi thứ đều ổn, mà bằng cách

học cách thật với nhau, từng chút một, dù có đau đến đâu.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →