Buổi chiều cuối cùng của năm nhất, tôi đứng một mình ở hành lang tầng bảy, tựa vào lan can, nhìn
xuống khoảng sân dưới nơi ánh nắng cuối ngày đang dần ngả sang màu vàng mật ong dịu nhẹ. Kỳ thi
cuối kỳ đã kết thúc, sinh viên bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về quê nghỉ hè, tiếng cười nói, tiếng
kéo vali lộc cộc vang khắp các hành lang.
Hạo đang ở cuối dãy, tay vẫn không rời hộp đồ nghề, sửa nốt cái quạt trần của phòng bên cạnh trước
khi nghỉ hè, miệng vẫn không ngừng huyên thuyên giải thích nguyên lý hoạt động cho cậu sinh viên
năm nhất đang chăm chú học hỏi. Thư ngồi ở một góc khác, trò chuyện rôm rả với hai người bạn mới
quen từ lớp Ngôn ngữ Anh, tiếng cười của cô vang lên tự nhiên, chân thật, không còn chút gượng gạo
nào như những ngày đầu năm học.
Xa hơn một chút, tôi thấy hai sinh viên năm nhất từng thay chỗ phòng 715 đang đứng cùng Kim Chi,
cả ba cười đùa rôm rả về một kế hoạch làm video tổng kết năm học, lần này không phải để chạy theo
lượt xem, mà đơn thuần chỉ là cách họ muốn lưu giữ những kỷ niệm đẹp đã có được. Tôi mỉm cười nhìn
cảnh đó, nhận ra hạt giống mà cả tầng bảy đã cùng nhau gieo trồng suốt năm học này đang tiếp tục
nảy nở theo những cách rất riêng, rất tự nhiên.
Tôi nhìn cảnh tượng đời thường ấy, lòng tràn ngập một sự bình yên khó tả. Đây chính là hình ảnh của
một cộng đồng thật sự, không hoàn hảo, vẫn còn đó những lo toan, những vất vả riêng của mỗi người,
nhưng ấm áp, chân thành, và quan trọng nhất, vẫn còn nguyên vẹn.
Bách bước tới, đứng cạnh tôi, tay vẫn cầm cây bút chì cơ khí quen thuộc, nhưng lần này anh không
xoay nó liên tục như thói quen lo lắng thường thấy, chỉ cầm nhẹ nhàng, thư thái.
"Nghỉ hè này mày về Bến Tre luôn hay ở lại?" Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Tao về thăm ba má một tuần, rồi quay lại phụ cô Tư, học thêm về cách giữ tầng." Tôi đáp, mỉm cười.
"Còn anh?"
"Tao cũng vậy, về thăm ba vài ngày rồi quay lại ngay." Anh nói, rồi im lặng một lúc, ánh mắt nhìn
ra xa, dường như đang cân nhắc điều gì đó.
"Linh này." Anh gọi, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy ở người luôn điềm tĩnh như anh.
"Dạ?" Tôi quay sang nhìn anh, tò mò trước sự khác lạ này.
"Hai năm nay, tao giữ lời thề một mình, không ai biết, không ai chia sẻ được." Anh nói, giọng chậm
rãi. "Nhưng từ ngày mày tới, mày là người đầu tiên nhìn tao không phải như một người kỳ lạ, mà thật
sự cố gắng hiểu tao. Cái đó, với tao, quan trọng hơn mày nghĩ nhiều."
Tôi cảm nhận tim mình đập nhanh hơn, không hẳn vì bất ngờ, mà vì một cảm giác ấm áp đã âm ỉ trong
lòng tôi từ rất lâu, giờ mới có cơ hội được gọi tên rõ ràng.
"Tao cũng vậy." Tôi đáp, giọng khẽ nhưng chân thành. "Từ đêm anh nói cho tao nghe hết mọi chuyện,
tao đã nghĩ rất nhiều về anh."
Anh nhìn tôi, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp nở trên môi, không phải nụ cường điệu hay kịch tính, chỉ
là một sự thừa nhận giản dị, chân thành giữa hai người đã cùng nhau đi qua biết bao thử thách.
"Vậy mình từ từ tìm hiểu nhau thêm nhé, không cần vội." Anh nói, và tôi gật đầu, lòng tràn đầy một
niềm hạnh phúc nhẹ nhàng, vừa đủ ấm áp cho một khởi đầu mới, không ồn ào, không phô trương.
Tôi quay người nhìn lại tấm biên niên sử trên cửa phòng 711, nhìn những lớp giấy đã dán chồng lên
nhau qua bao thế hệ, lớp mới nhất mang tên bốn chúng tôi, kèm theo khoảng trống được chừa lại có
chủ đích cho những người sẽ tới sau. Tôi nghĩ tới đêm đầu tiên tôi đặt chân tới đây, tới nỗi sợ hãi
mơ hồ về việc phải bắt đầu lại ở một nơi hoàn toàn xa lạ, lần thứ sáu trong đời mình.
Giờ đây, đứng ở đây, tôi hiểu rằng mình đã tìm được câu trả lời cho nỗi sợ đã đeo bám suốt mười tám
năm cuộc đời: một nơi thật sự thuộc về mình không phải là nơi mình ở lâu nhất, mà là nơi mình không
còn cần phải diễn bất cứ điều gì, nơi mà ngay cả khi mình đi xa, một phần của mình vẫn luôn được
nhớ tới, được giữ lại, như những lớp giấy cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn trên cánh cửa này sau bao nhiêu
năm tháng.
Biển số phòng tôi giờ không cần ai đứng nhìn nó mới sáng lên nữa. Nó vẫn ở đó, âm thầm, bền bỉ,
đúng như cách một mái nhà thật sự vẫn tồn tại ngay cả khi không ai đang nhìn vào nó, chỉ cần những
người sống trong đó vẫn còn thật với nhau, mỗi ngày, theo cách riêng và giản dị nhất mà họ có thể.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨