🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau khi đám đông giải tán, người phụ nữ áo dài đen giữ tôi lại, giải thích về một thông lệ tôi chưa từng nghe tới trước đó: mọi Người Dẫn Vòng mới đều tự tay đặt một Mảnh Gương của chính mình vào Phòng Gương, một nghi thức riêng tư, không công khai, đánh dấu sự cam kết trọn vẹn với vị trí mới. Bà nói điều này với tôi khi những vị khách cuối cùng đã rời đi, giọng hạ thấp xuống, như thể đây là một bí mật chỉ dành cho những người thật sự thuộc về nơi này.

"Không ai bắt buộc cô phải làm điều này." Bà nói, giọng vẫn giữ vẻ trung lập thường thấy. "Nhưng mọi Người Dẫn Vòng trước cô đều chọn làm, như một lời khẳng định với chính họ, hơn là với Hội Đồng."

Tôi đứng trước một khoảng trống nhỏ trên tường, nơi dành riêng cho Mảnh Gương của tôi, không xa khu vực chứa Mảnh Gương của Nhi, một sự sắp đặt tôi không chắc là ngẫu nhiên hay có chủ đích. Tôi đưa mắt tìm mảnh gương của em gái mình giữa hàng nghìn mảnh khác, dễ dàng tìm thấy nó dù chỉ nhìn thoáng qua, một vị trí đã khắc sâu vào trí nhớ tôi từ lần đầu tiên phát hiện ra nó.

Người phụ nữ áo dài đen rời đi, để tôi lại một mình trong Phòng Gương vắng lặng, chỉ còn ánh nến le lói chiếu sáng những hàng gương im lìm xung quanh. Tôi nghe rõ tiếng bước chân của chính mình vang vọng trên nền đá khi bước lại gần khoảng tường trống, một âm thanh tôi chưa từng để ý rõ ràng tới vậy trong bất kỳ lần nào khác ghé thăm nơi này.

Sự vắng lặng ở đây khác hẳn sự vắng lặng của một căn phòng bình thường — nó có trọng lượng, có hơi thở riêng, như thể hàng nghìn mảnh gương xung quanh đang lặng lẽ quan sát tôi, chờ đợi xem tôi sẽ làm gì tiếp theo. Tôi kéo áo khoác sát người hơn, dù nhiệt độ trong phòng không hề lạnh, chỉ là cảm giác trần trụi khi đứng một mình giữa không gian chứa đựng bí mật của biết bao nhiêu người khiến tôi rùng mình.

Tôi đứng đó rất lâu, không chắc mình phải làm gì tiếp theo, cho tới khi một cảm giác quen thuộc dâng lên, đúng cảm giác tôi từng có mỗi lần chuẩn bị viết một điều thật vào ứng dụng Ghi Chú trước khi lọc lại.

Tôi không nói ra thành lời bí mật tôi chọn. Tôi chỉ đứng đó, để cho một luồng ánh sáng nhẹ, mát lạnh, lướt qua người mình, đúng cảm giác tôi đã trải qua ở Vòng Rút Lớp đầu tiên nhiều tháng trước.

Một mảnh gương mới xuất hiện trên khoảng tường trống, chậm rãi, từng nét khắc một hiện lên.

MẢNH GƯƠNG #891

Chủ: khong.loc

Ngày đặt: [tự động]

Nội dung: Không cười. Không khóc. Chỉ đứng rất lâu, nhìn tay mình đặt nó xuống.

Tôi đọc dòng ghi chú đó, cảm nhận một sự lạnh lẽo len vào từng mạch máu. Đó chính xác là dòng ghi chú tôi từng đọc trên Mảnh Gương của Nhi, nhiều tháng trước, khoảnh khắc khiến tôi hoảng loạn tới mức phải kìm nén cảm xúc trước cả nhóm Tân Binh xa lạ.

Tôi quay đầu nhìn sang mảnh gương của Nhi, chỉ cách vài bước chân, rồi nhìn lại mảnh gương mới của chính mình, so sánh hai dòng chữ khắc gần như giống hệt nhau, như thể chúng được viết ra bởi cùng một bàn tay, cho cùng một khoảnh khắc, chỉ khác chủ nhân.

Giờ đây, đứng đây, tôi hiểu, dù không ai nói ra, dù không ai ép buộc tôi bằng bất kỳ hình thức nào, tôi đã tự tay đặt xuống một mảnh của chính mình, mang cùng một phản ứng, cùng một sự trống rỗng, mà tôi từng chứng kiến ở em gái mình.

Không ai ép tôi làm điều này. Đó chính là điều đáng sợ nhất.

Tôi đứng thêm một lúc lâu trước Mảnh Gương mới, nhìn nó phản chiếu ánh nến lung linh cùng hàng nghìn mảnh khác xung quanh, cố tìm kiếm một cảm giác hối hận, một sự dằn vặt nào đó tôi từng chắc chắn mình sẽ cảm nhận nếu đứng ở vị trí này. Không có gì. Chỉ có một sự bình thản kỳ lạ, đang dần lan rộng, đúng cách nó đã lan rộng trong Lãm, trong Người Giữ Sổ, trong tất cả những ai từng đi trước tôi trên con đường này.

Tôi đứng lại thêm một lúc, nhìn quanh Phòng Gương lần cuối trước khi rời đi, hàng nghìn mảnh gương lấp lánh dưới ánh nến sắp tàn, mỗi mảnh một câu chuyện, một cái giá, một con người đã từng đứng đúng vị trí tôi đang đứng. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người trong số họ, khi đặt mảnh gương của mình xuống, cũng cảm nhận đúng sự bình thản kỳ lạ này, và có bao nhiêu người, giống tôi, còn quá sợ hãi để gọi tên nó.

Tôi rời Phòng Gương khi ánh nến đã cháy gần hết, bước lên cầu thang đá quen thuộc, mỗi bậc thang một cảm giác nhẹ nhõm lạ lùng tôi không định gọi tên, sợ rằng gọi tên nó ra sẽ buộc tôi phải thừa nhận nó là gì. Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn như mọi đêm, chờ đợi tôi bước ra, trở lại với cuộc sống mới đã chính thức bắt đầu từ tối nay.

Hết Chương 89

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 90
← TrướcTiếp →