Vài tuần sau lễ chuyển giao, một buổi chiều thường lệ, không có Đại Hội, không có nghi thức lớn nào, chỉ là một Vòng Rút Lớp bình thường như hàng trăm vòng khác đã diễn ra trong lịch sử vũ hội này.
Phòng Gương hôm nay không đông, chỉ vài chục người, đúng quy mô của một buổi lễ thường lệ, không có ánh đèn sân khấu rực rỡ, không có hàng trăm ánh mắt dõi theo. Ánh nến toả một thứ ánh sáng ấm, dịu, khác hẳn không khí căng thẳng của những Vòng Rút Lớp lớn tôi từng chứng kiến, gần như yên bình theo một cách riêng của nó. Tôi đứng ở vị trí quen thuộc của mình, gần khu vực trung tâm, quan sát mọi thứ diễn ra với một sự bình thản tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ đạt tới được khi còn là một Tân Binh run rẩy nhiều tháng trước.
Một Tân Binh mới đứng ở góc dành riêng cho người sắp vào vòng, một cô gái trẻ, có lẽ chỉ mới hai mươi mốt hai mươi hai tuổi, tay siết chặt vạt áo, chân đứng không vững, đúng dáng vẻ tôi từng có, đứng ở đúng vị trí đó, cách đây không lâu tới mức tôi vẫn nhớ rõ cảm giác của mình khi đó, dù đã nhiều tháng trôi qua. Tôi nhận ra cả nhịp thở gấp gáp của cô, ánh mắt liên tục đảo quanh phòng như đang tìm một lối thoát không tồn tại, những chi tiết nhỏ tôi giờ đây có thể đọc ra ngay lập tức, đúng bản năng nghề nghiệp cũ vẫn chưa bao giờ rời bỏ tôi.
Với vai trò Người Dẫn Vòng, tôi có nhiệm vụ trấn an mọi Tân Binh trước lượt của họ, một phần công việc tôi đã quen thuộc sau vài tháng đảm nhận vị trí này, dù chưa bao giờ thấy nó trở nên hoàn toàn dễ dàng. Tôi tiến tới gần cô gái, dáng đi điềm tĩnh, chuyên nghiệp, đúng phong thái tôi đã học được, dù không nhớ rõ mình đã học nó từ khi nào.
"Em đừng sợ." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, đứng ngang tầm mắt với cô. "Mọi người ở đây đều đã từng đứng ở chỗ em đang đứng."
Cô gái nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn hoảng loạn nhưng có phần dịu lại trước sự hiện diện của tôi, đúng cách một Người Dẫn Vòng cần khiến người khác cảm thấy.
"Chị có bao giờ sợ không, hồi mới bắt đầu?" Cô hỏi, giọng run rẩy, hai tay vẫn không rời khỏi vạt áo.
Tôi nhìn cô, thấy trong đôi mắt ấy một điều gì đó rất quen, một sự pha trộn giữa hoảng sợ và một khao khát được nhìn thấy, được công nhận, đủ mạnh để vượt qua cả nỗi sợ. Tôi từng có đúng ánh mắt đó, đứng đúng chỗ này, cách đây một quãng thời gian giờ đây tôi thấy xa xôi tới mức gần như thuộc về một người khác.
Trước khi trả lời, tôi đưa tay lên, chỉnh lại cúc tay áo bên trái, rồi bên phải, một động tác tôi thực hiện mà không hề ý thức được mình vừa làm, một phản xạ đã âm thầm len vào cơ thể tôi tự lúc nào không rõ, đúng động tác tôi từng thấy Lãm làm không biết bao nhiêu lần trong những ngày đầu tôi mới gia nhập.
"Có." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng. "Ai cũng sợ. Nhưng nỗi sợ đó sẽ qua thôi."
Cô gái gật đầu, có vẻ được an ủi phần nào, hít một hơi sâu, quay lại tập trung chuẩn bị tinh thần cho lượt của mình. Tôi đứng đó thêm một lúc, nhìn cô, không hề nhận ra bàn tay mình vẫn còn đặt trên cúc tay áo, một dấu hiệu tôi chưa bao giờ để ý mình đang mang theo, kể từ ngày Lãm không còn cần dùng nó để che giấu bất cứ điều gì nữa.
Từ xa, tôi thấy Lãm đứng ở góc quen thuộc anh vẫn thường đứng mỗi khi ghé qua, vẫn với vẻ mặt bình thản tuyệt đối không đổi suốt nhiều tháng qua. Tôi mỉm cười với anh, một thói quen tôi vẫn giữ mỗi lần bắt gặp anh, dù biết rõ nụ cười đó sẽ chỉ nhận lại một cái gật đầu đúng mực. Đúng như tôi dự đoán, anh gật đầu, rồi quay đi, tiếp tục quan sát buổi lễ từ khoảng cách anh vẫn luôn giữ.
Tên cô gái được gọi. Cô bước vào vòng sáng, chân vẫn còn run nhưng đầu đã ngẩng lên, đúng dáng vẻ tôi từng có ở chính khoảnh khắc đó, nhiều tháng về trước, khi tôi còn chưa biết mình sẽ đi được xa tới đâu, sẽ mất đi những gì, sẽ trở thành ai.
Tôi đứng lặng nhìn theo bóng cô gái dưới luồng ánh sáng, tự hỏi trong một năm nữa, hai năm nữa, cô sẽ đứng ở đâu trong hệ thống này, sẽ mang theo bao nhiêu phần của con người hôm nay, và bao nhiêu phần sẽ dần nhường chỗ cho một phiên bản khác, chuyên nghiệp hơn, bình thản hơn, xa lạ hơn với chính cô của lúc này.
Tôi quay người, bước ra khỏi khu vực đó, chuẩn bị cho phần còn lại của buổi lễ hôm nay, tâm trí thoáng qua một ý nghĩ tôi không định chia sẻ với ai, kể cả với chính mình theo cách trọn vẹn nhất.
Tôi đang thay đổi luật này. Một chút một chút.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨