Buổi lễ chính thức diễn ra vào buổi tối hôm sau, ánh nến và ánh đèn lại một lần nữa phủ kín Phòng Gương, đông đủ hơn cả buổi lễ chuyển giao ban đầu, gần như toàn bộ vũ hội quy tụ về Phòng Gương để chứng kiến khoảnh khắc tôi chính thức trở thành Người Dẫn Vòng, không còn "dự bị", không còn thử thách, một vị trí quyền lực trọn vẹn.
Tôi đứng ở trung tâm, mặc bộ trang phục chính thức của vai trò mới, một bộ vest tối màu may đo riêng, khác hẳn những bộ đầm lộng lẫy tôi từng mặc thời còn là Tân Binh. Vải vest cứng cáp, khác hẳn cảm giác mềm mại của những chiếc đầm tôi từng mặc, một sự khác biệt nhỏ nhưng đủ để tôi cảm nhận rõ mình đang bước vào một vai trò hoàn toàn khác. Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng xuống tôi, đúng bố cục tôi từng thấy chiếu lên Lãm trong những ngày đầu tôi mới gia nhập.
Người phụ nữ áo dài đen đọc lời tuyên bố chính thức, giọng vang khắp Phòng Gương, và tôi lắng nghe, cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chuyên nghiệp, đúng hình ảnh một Người Dẫn Vòng cần có, dù tim vẫn đập nhanh dưới lớp vest.
Giữa đám đông, tôi bắt gặp một gương mặt tôi không ngờ sẽ thấy ở đây: Mỵ Hân, đứng lẫn trong nhóm Tân Binh mới, được phép trở lại một phần nhờ chính nỗ lực can thiệp của tôi nhiều tháng trước. Cô nhìn tôi, ánh mắt không còn là ánh mắt của một người bạn ngang hàng như những ngày đầu chúng tôi quen nhau, mà là một ánh mắt khác hẳn, pha trộn giữa ngưỡng mộ và một khoảng cách kính trọng, đúng loại ánh mắt tôi từng nhìn Lãm trong những buổi lễ đầu tiên tôi tham dự.
Tôi bắt gặp ánh mắt đó, và trong một khoảnh khắc rất ngắn, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng tôi, một sự khó chịu mơ hồ tôi không định vị được nguồn gốc chính xác, như thể có điều gì đó trong hình ảnh phản chiếu qua đôi mắt Mỵ Hân không hoàn toàn khớp với hình dung tôi vẫn có về chính mình. Tôi từng đứng đúng ở vị trí của cô, nhìn Lãm với đúng ánh mắt đó, không hề biết rằng phía sau vẻ ngoài đáng ngưỡng mộ ấy là một cái giá không ai muốn trả.
Tôi gạt cảm giác đó đi, tiếp tục nghi thức, hoàn thành các bước cuối cùng được yêu cầu: nhận một chiếc trâm cài áo bằng bạc, biểu tượng chính thức của vị trí Người Dẫn Vòng, cài lên ngực áo trước sự chứng kiến của toàn thể vũ hội.
"Từ hôm nay, Đặng Thảo Vy chính thức là Người Dẫn Vòng của vũ hội này." Người phụ nữ áo dài đen tuyên bố, và một tràng vỗ tay vang lên khắp Phòng Gương, lớn hơn hẳn buổi lễ trước, một sự công nhận trọn vẹn tôi không ngờ mình lại cảm thấy tự hào tới vậy, dù trong lòng vẫn còn một góc nhỏ đầy nghi ngờ về ý nghĩa thật sự của niềm tự hào đó.
Sau nghi thức, nhiều người tới chúc mừng tôi, những cái bắt tay, những lời chúc lịch sự, một không khí khác hẳn sự cô đơn tôi từng cảm nhận sau buổi lễ chuyển giao ban đầu. Mùi nước hoa đắt tiền của hàng chục người quây quần quanh tôi hoà lẫn vào nhau, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp Phòng Gương, một cảm giác được chào đón tôi chưa từng trải nghiệm trọn vẹn như vậy trong suốt hành trình dài vừa qua. Tôi mỉm cười, đáp lại từng lời chúc, cảm nhận rõ ràng vai trò mới này đang khoác lên tôi một lớp vỏ tự tin mới, dễ dàng hơn hẳn so với những ngày còn phải chứng minh bản thân từ vị trí thấp nhất.
Tôi tìm Lãm giữa đám đông, thấy anh đứng ở góc quen thuộc, quan sát mọi thứ với vẻ mặt bình thản tuyệt đối như mọi khi. Tôi mỉm cười với anh, và dù không mong đợi nhiều, tôi vẫn cảm thấy một nỗi trống trải nhỏ khi anh chỉ gật đầu đáp lại, đúng mực, lịch sự, không hơn không kém.
Mỵ Hân tiến lại gần tôi sau đó, chờ tới khi đám đông thưa bớt, cúi đầu chào theo đúng nghi thức tôi thấy các Tân Binh khác vẫn dùng với những người ở vị trí cao hơn. "Cảm ơn chị đã giúp em có cơ hội quay lại." Cô nói, giọng trang trọng khác hẳn sự thân mật ngày xưa.
Tôi nhìn cô, cố tìm lại một chút gì đó của cô gái từng cùng tôi ngồi than thở về những Vòng Rút Lớp căng thẳng, cùng cười đùa về những chi tiết vô lý của vũ hội này trong những giờ nghỉ hiếm hoi. Nhưng khoảng cách mới giữa chúng tôi đã hình thành, rõ ràng, chắc chắn, như một bức tường vô hình chỉ vừa được dựng lên nhưng đã đủ dày để không ai trong hai chúng tôi có thể phá bỏ dễ dàng.
Tôi định ôm cô như những ngày còn là bạn bè ngang hàng, nhưng khoảng cách trong cách cô đứng, trong cách cô cúi đầu, khiến tôi khựng lại, chỉ gật đầu đáp lại, một cử chỉ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ dùng với người bạn thân thiết nhất từng có trong vũ hội này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 89 →