Đêm trước lễ chính thức nhận vai trò trọn vẹn, tôi trở về phòng trọ cũ, căn phòng mười tám mét vuông tôi vẫn giữ dù giờ có đủ điều kiện chuyển tới một nơi rộng rãi hơn nhiều. Có điều gì đó trong tôi vẫn cần giữ lại không gian này, như một cái neo cuối cùng nối tôi với con người tôi từng là trước khi mọi chuyện bắt đầu. Mọi thứ trong phòng vẫn y nguyên như nhiều tháng trước, chiếc bàn cũ, tấm rèm cửa sổ bạc màu, ánh đèn vàng yếu ớt duy nhất, như thể căn phòng này đã đóng băng thời gian trong khi cuộc đời tôi bên ngoài nó thay đổi chóng mặt.
Tôi cởi giày, ngồi xếp bằng trên giường một lúc, để đôi chân được nghỉ ngơi sau một ngày dài chuẩn bị cho nghi thức ngày mai, trước khi kéo ghế lại gần bàn làm việc, ngồi xuống, mở ứng dụng Ghi Chú trên điện thoại, thói quen tôi vẫn giữ suốt bao năm qua: viết bản thô thật trước khi lọc lại thành bản chính thức.
Lần này, tôi không định lọc lại gì cả, không định sửa dù chỉ một chữ.
Tôi bắt đầu gõ, chậm rãi, để mọi suy nghĩ tuôn ra không kiểm soát, không chỉnh sửa, không cần phải nghe hay hơn với bất kỳ ai.
Ngày mai tôi sẽ chính thức trở thành Người Dẫn Vòng. Tôi không biết liệu đây có phải là điều đúng đắn hay không. Bảo Trâm nói tôi đang trở thành đúng thứ tôi từng ghét. Có lẽ cô ấy đúng. Có lẽ tôi đã tự thuyết phục mình rằng ở lại là cách duy nhất để thay đổi mọi thứ, trong khi thật ra tôi chỉ đang tìm một lý do để không phải buông bỏ quyền lực mới mẻ này, thứ khiến tôi cảm thấy mình quan trọng theo một cách tôi chưa từng cảm thấy trước đây, kể cả khi còn là chị của Nhi, kể cả khi còn là một ghost-writer vô danh.
Nhi không tha thứ cho tôi, và tôi hiểu vì sao. Lãm không còn là Lãm tôi từng biết, và một phần trong đó là vì tôi. Bảo Trâm đã rời xa, lặng lẽ, không một lời trách móc lớn tiếng nào, chỉ là một khoảng trống ngày càng lớn giữa hai chúng tôi.
Tôi tự hỏi, nếu ngày mai tôi từ chối vị trí này, mọi thứ có khác đi không. Tôi nghĩ có lẽ không nhiều. Hệ thống này sẽ tìm một người khác, và có lẽ người đó sẽ tệ hơn tôi, hoặc tốt hơn tôi, không ai biết chắc được. Nhưng ít nhất, tôi sẽ không còn phải sống với câu hỏi liệu mình đã trở thành ai.
Tôi dừng gõ, đọc lại toàn bộ đoạn văn, cảm nhận nó chân thật hơn bất kỳ điều gì tôi từng viết trong suốt hành trình dài vừa qua, kể cả những trang trong cuốn sổ tay bìa da. Không một dấu gạch ngang nào len vào để sửa lại câu vừa gõ, không một lần tôi dừng lại để cân nhắc từ ngữ nào nghe hay hơn — chỉ có những câu chữ trôi ra thẳng từ một nơi tôi hiếm khi cho phép mình chạm tới.
Tôi nhìn vào nút gửi, ngón tay lơ lửng trên màn hình. Gửi cho ai đây? Không có ai để gửi. Đây không phải một caption cho khách hàng, không phải một lời thú nhận trước Hội Đồng, không phải một câu chuyện tôi kể cho bạn, người đọc, nghe.
Đây chỉ là sự thật, dành riêng cho chính tôi.
Tôi giữ ngón tay ở đó thêm vài giây, rồi nhấn nút xoá, xoá sạch toàn bộ đoạn văn, không lưu lại bất kỳ đâu, để nó biến mất hoàn toàn, đúng như cách nó xứng đáng được đối xử: một sự thật chỉ tồn tại đủ lâu để tôi tự nhìn thấy nó, rồi buông tay.
Màn hình điện thoại trở lại trống trơn, ứng dụng Ghi Chú hiện ra danh sách những bản nháp cũ tôi từng viết cho khách hàng, vô số câu chữ đã qua tay tôi "lọc" lại cho người khác, không một dòng nào trong số đó là của riêng tôi theo cách vừa rồi. Tôi nhìn danh sách đó một lúc, nhận ra mình chưa bao giờ viết một điều gì hoàn toàn cho chính mình, không định gửi cho ai, không định dùng để thuyết phục ai, cho tới tối nay.
Tôi đứng dậy, bước tới cửa sổ, kéo tấm rèm bạc màu sang một bên, nhìn xuống con hẻm nhỏ bên dưới, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những mái tôn cũ kỹ, một khung cảnh tôi đã quen thuộc tới mức không còn thật sự nhìn thấy nó nữa, cho tới đêm nay, khi mọi giác quan trong tôi dường như đang cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất trước một sự thay đổi lớn.
Tôi tắt điện thoại, ngồi lại bên bàn thêm một lúc, tay khoanh trước ngực, lắng nghe âm thanh quen thuộc của bãi giữ xe chung cư mini vọng vào qua khung cửa sổ hé mở. Ngày mai, tôi sẽ bước vào một chương mới của cuộc đời mình, và tôi không còn chắc chắn liệu phiên bản của tôi bước ra khỏi căn phòng này vào sáng mai có còn giữ được bao nhiêu phần trăm của cô gái từng bước vào đây lần đầu tiên, nhiều tháng trước, mang theo một tấm thiệp không rõ ai gửi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 88 →