🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba tháng sau Đại Hội, tôi nhận được thông báo chính thức: nghi thức chuyển giao Ghế Người Dẫn Vòng sẽ diễn ra vào cuối tuần này, đánh dấu việc tôi chính thức tiếp nhận vai trò từ vị trí "dự bị" sang toàn quyền, một quyết định Hội Đồng đưa ra sau khi đánh giá "quá trình thử thách" của tôi đã hoàn tất thành công.

Phòng Gương được chuẩn bị trang trọng hơn bất kỳ nghi thức thông thường nào tôi từng chứng kiến, dù không hoành tráng bằng quy mô của Đại Hội, vẫn mang một không khí nghiêm túc, chính thức, khác hẳn sự lạnh lẽo tôi vẫn quen cảm nhận. Những hàng Mảnh Gương quen thuộc được lau chùi sạch sẽ, ánh nến xếp thành hai hàng dọc lối đi dẫn tới khu vực trung tâm, nơi tôi sẽ đứng để tiếp nhận vị trí mới. Tôi đi dọc qua từng hàng mảnh gương trước khi nghi thức bắt đầu, nhìn thấy phản chiếu của chính mình lặp lại vô số lần trong những mảnh thuỷ tinh nhỏ, mỗi phản chiếu một góc độ hơi khác, như thể có nhiều phiên bản của tôi đang cùng chứng kiến khoảnh khắc này.

Tôi tới sớm, mặc bộ đầm tối màu trang trọng, đứng chờ ở một góc trong khi các nhân viên chuẩn bị những khâu cuối cùng cho nghi thức, tay siết chặt vào nhau sau lưng để không ai thấy chúng đang run. Lãm đã có mặt từ trước, đứng ở vị trí được chỉ định dành cho người làm chứng, dáng đứng thẳng, bình thản tuyệt đối như mọi khi kể từ sau đêm phẳng hoá.

Tôi tiến lại gần anh trước khi nghi thức bắt đầu, bước chân chậm rãi, cố kéo dài vài giây yên tĩnh cuối cùng trước khi mọi thứ trở nên chính thức, không thể quay đầu.

"Anh có ổn không?" Tôi hỏi, câu hỏi tôi vẫn thường hỏi anh mỗi lần gặp, dù biết rõ câu trả lời sẽ luôn giống nhau, và dù vậy tôi vẫn không thể ngừng hỏi.

"Anh ổn." Anh đáp, đúng như dự đoán, giọng đều đều không thay đổi.

Tôi nhìn anh, cố tìm kiếm một dấu hiệu cảm xúc nào đó, dù chỉ nhỏ nhất, trong đôi mắt anh khi biết mình sắp làm chứng cho lễ chuyển giao chính thức vị trí anh từng giữ, vai trò anh đã tự nguyện tụt xuống nhiều năm trước, giờ đây chính thức không còn thuộc về anh theo bất kỳ cách nào nữa.

Không có gì. Không một tia sáng nhỏ, không một cái nhíu mày, không một dấu hiệu nào cho thấy khoảnh khắc này mang bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào với anh. Tôi đứng đó thêm một giây, cố ghi nhớ hình ảnh anh trước khi quay lại vị trí của mình, một nỗ lực vô ích để tìm lại điều đã mất đi vĩnh viễn từ nhiều tháng trước.

Người phụ nữ áo dài đen bước ra, bắt đầu nghi thức, đọc một đoạn văn trang trọng về truyền thống và trách nhiệm của vị trí Người Dẫn Vòng, những lời lẽ tôi lắng nghe nhưng không thật sự tiếp thu hết, tâm trí vẫn còn vướng bận với hình ảnh Lãm đứng bất động, chứng kiến chính sự kết thúc của một chương quan trọng trong cuộc đời anh mà không hề cảm nhận được trọng lượng của nó.

"Tên người kế nhiệm chính thức: Đặng Thảo Vy, hiệu danh khong.loc." Người phụ nữ áo dài đen tuyên bố, giọng vang khắp Phòng Gương, mỗi âm tiết đều được nhấn rõ ràng, chậm rãi, như một lời tuyên án hơn là một lễ tấn phong.

Tôi bước tới trung tâm, thực hiện các nghi thức được hướng dẫn trước, một chuỗi động tác tôi đã học thuộc lòng trong những buổi tập luyện suốt tuần qua: cúi đầu ba lần trước Người Giữ Sổ, đặt tay lên một cuốn sổ bìa da cũ kỹ ghi lại tên mọi Người Dẫn Vòng từng giữ vị trí này, đọc một lời tuyên thệ ngắn gọn tôi đã thuộc lòng tới mức có thể đọc trong lúc đầu óc trôi dạt nơi khác. Trong suốt quá trình đó, tôi liên tục liếc nhìn về phía Lãm, tìm kiếm một dấu hiệu, bất kỳ dấu hiệu nào, cho thấy một phần của anh vẫn còn đó, vẫn còn quan tâm tới những gì đang diễn ra.

Anh đứng đó, im lặng, làm chứng, không một biểu cảm nào lộ ra, cho tới khi nghi thức kết thúc, và tôi chính thức trở thành Người Dẫn Vòng mới của vũ hội này, một danh xưng tôi chưa biết mình sẽ mang theo nó như thế nào cho tới hết quãng đời còn lại.

Tiếng vỗ tay lịch sự nổi lên từ những người có mặt, không nồng nhiệt, chỉ vừa đủ cho một nghi thức chính thức. Tôi đứng đó một lúc, để tiếng vỗ tay lắng xuống, cảm nhận trọng lượng thật sự của danh xưng mới vừa được trao cho mình — không phải niềm tự hào tôi từng tưởng tượng sẽ cảm nhận được, mà một sự nặng nề mới, khác hẳn mọi thứ tôi từng mang theo trước đây.

Tôi cúi đầu chào, đúng nghi lễ đã được hướng dẫn, rồi bước lại gần Lãm ngay khi có thể, nắm lấy tay anh, tìm kiếm một chút hơi ấm quen thuộc dù biết rõ mình sẽ không nhận lại được nhiều hơn một cái siết tay đúng mực, lịch sự, và hoàn toàn thiếu vắng cảm xúc.

Hết Chương 86

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 87
← TrướcTiếp →