🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một sự kiện networking khác được tổ chức, lần này với quy mô nhỏ hơn, dành riêng cho các đại diện MCN và nhãn hàng lớn cùng một số ít Người Dẫn Vòng. Phòng tiệc nhỏ hơn, ánh đèn dịu hơn, tiếng nhạc nền nhẹ nhàng thay vì dàn nhạc sống hoành tráng của những buổi lễ lớn, một không khí thân mật dành riêng cho những người đã ở trên đỉnh của hệ thống này. Tôi tham dự với vai trò mới, đứng quan sát nhiều hơn tham gia, một thói quen tôi vẫn giữ từ những ngày còn là Tân Binh dò xét mọi thứ xung quanh.

Tôi thấy Cô Tuyết và Vũ Đại Phong đứng cùng nhau ở một góc phòng, trò chuyện với vẻ mặt thân thiện, chuyên nghiệp, hoàn toàn không có dấu vết nào của cuộc đối đầu gay gắt tại Đại Hội nhiều tuần trước, như thể buổi tối hôm đó chưa từng xảy ra.

Tôi tiến lại gần hơn một chút, đủ để nghe được vài câu trao đổi, tò mò muốn biết liệu đề nghị mua trọn gói dữ liệu Mảnh Gương của VERANDIA đã đi tới đâu sau tất cả những căng thẳng công khai đó, cố giữ vẻ mặt bình thản của một người chỉ đang tình cờ đứng gần đó.

"Chúng tôi đã đạt được một thoả thuận hợp lý cho cả hai bên." Cô Tuyết nói, giọng chuyên nghiệp, không một chút gợn sóng cảm xúc nào từ cuộc tranh cãi trước đó. "VERANDIA sẽ được tiếp cận một phần dữ liệu tổng hợp, không phải toàn bộ, đủ để phục vụ mục đích tiếp thị mà không vi phạm quá mức quyền riêng tư cá nhân."

"Một thoả hiệp khôn ngoan." Vũ Đại Phong đáp, gật đầu tán thành, nụ cười lịch sự thường trực trên môi, ly rượu trong tay ông không hề rung dù chỉ một giọt.

Tôi đứng lùi lại một chút, nhấp một ngụm nước lọc để có cớ đứng yên tại chỗ mà không cần tham gia vào cuộc trò chuyện của họ. Tôi đứng đó, quan sát cả hai người, nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết: không ai trong số họ phải trả bất kỳ cái giá nào cho những gì họ đã làm. Cô Tuyết vẫn giữ nguyên vị trí quyền lực của mình tại Ánh Kim Media. Vũ Đại Phong vẫn tiếp tục vận hành đế chế VERANDIA của ông, ngân sách quảng cáo vẫn tăng đều mỗi năm, không một scandal nào từng chạm tới danh tiếng của ông.

Đây chính là điều tôi từng mơ tới khi bắt đầu hành trình này, cách đây nhiều tháng: phanh phui những kẻ đứng sau, buộc họ phải chịu trách nhiệm cho những gì họ đã gây ra cho những người như Nhi, như Mỵ Hân. Giờ đây, đứng ở vị trí này, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra, không phải vì tôi thất bại, mà vì chính hệ thống này được thiết kế để bảo vệ tuyệt đối những người như họ, những người chưa bao giờ tự bước vào Vòng Rút Lớp, chưa bao giờ đặt cược bất cứ điều gì của bản thân vào ván cờ này.

Vũ Đại Phong, cảm nhận được ánh mắt tôi, quay sang, gật đầu chào xã giao, không một chút bối rối nào, như thể ông chưa từng gặp bất kỳ trở ngại nào từ tôi trong suốt hành trình vừa qua.

"Người Dẫn Vòng dự bị." Ông nói, gọi đúng chức danh mới của tôi thay vì tên hay số follow, một sự thay đổi nhỏ trong cách xưng hô nhưng đủ để nhắc tôi nhớ tôi giờ đã là một phần chính thức của bộ máy này, không còn là kẻ ngoài cuộc ông từng lạnh lùng bỏ qua. "Chúc mừng vị trí mới."

Tôi gật đầu đáp lại, không nói gì, quay đi trước khi cảm xúc của mình có cơ hội lộ ra rõ ràng hơn. Ly nước trong tay tôi đã ấm dần, những giọt nước ngưng tụ trên thành ly không còn lăn xuống nữa, và tôi nhận ra mình đã đứng đó lâu hơn mình tưởng, chỉ để quan sát, không làm gì khác. Lần đầu tiên trong nhiều tuần, tôi không còn cố nghĩ cách để thay đổi điều đang diễn ra trước mắt mình nữa, chỉ đứng đó, nhìn hai người trò chuyện thân thiện từ xa, để cho một sự cam chịu lạnh lẽo dần thấm vào từng ngóc ngách trong lòng.

Tiếng nhạc nền vẫn văng vẳng phía sau lưng tôi khi tôi bước ra cửa, tiếng cười của những vị khách vẫn còn ở lại, hoàn toàn không hay biết gì về những suy nghĩ đang giằng xé bên trong người vừa rời khỏi phòng. Tôi rời buổi networking sớm hơn dự định, bước ra ngoài trời đêm, hít một hơi thật sâu không khí ẩm ướt của thành phố. Tôi nghĩ tới Mỵ Hân, người phải trả giá bằng cả một phần vị trí xã hội của mình chỉ vì một lần liều lĩnh. Tôi nghĩ tới Lãm, người đã trả giá bằng chính khả năng cảm nhận cuối cùng của anh. Tôi nghĩ tới chính mình, người đang trả giá từng ngày bằng những tình bạn dần rời xa. Và tôi nghĩ tới Cô Tuyết, tới Vũ Đại Phong, những người đứng ở vị trí cao nhất của cỗ máy này, chưa từng và có lẽ sẽ không bao giờ phải trả bất kỳ điều gì tương xứng.

Hết Chương 85

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 86
← TrướcTiếp →