Bảo Trâm và tôi vẫn giữ liên lạc sau lần gặp ở quán ăn, những cuộc gặp thưa dần theo thời gian nhưng vẫn đều đặn, cứ khoảng hai tuần một lần, cô lại nhắn tin hẹn tôi đi ăn, hỏi thăm tình hình, một sự duy trì tình bạn tôi trân trọng hơn bất cứ điều gì khác trong cuộc sống bận rộn mới của mình, giữa vô số cuộc họp và trách nhiệm mới tôi chưa từng tưởng tượng mình sẽ gánh vác.
Tôi nhận ra sự thay đổi vào một buổi chiều, khi tôi chủ động nhắn tin hỏi cô có rảnh cuối tuần này không, một câu hỏi thông thường tôi vẫn hỏi mỗi hai tuần theo đúng nhịp điệu quen thuộc giữa hai chúng tôi.
Cô trả lời sau một khoảng thời gian lâu hơn bình thường, một tin nhắn ngắn gọn: "Cuối tuần này em bận rồi chị, để hôm khác nha."
Tôi không nghĩ nhiều về điều đó, chỉ coi là một sự bận rộn nhất thời, hẹn lại vào tuần sau. Nhưng tuần sau, câu trả lời cũng tương tự, rồi tuần sau nữa, mỗi lần một lý do khác nhau, hợp lý, không có gì đáng ngờ, nhưng gộp lại thành một khuôn mẫu tôi bắt đầu nhận ra rất chậm.
Có lần cô nói bận việc gia đình. Có lần cô nói mệt, cần nghỉ ngơi. Có lần cô chỉ nhắn "để hôm khác nha chị" mà không kèm lý do nào cả. Mỗi tin nhắn, đứng riêng lẻ, đều hợp lý và vô hại, đúng kiểu lời từ chối bình thường ai cũng có thể đưa ra trong cuộc sống bận rộn. Chỉ khi xâu chuỗi lại với nhau, chúng mới lộ ra hình dạng thật của một sự rút lui có chủ đích.
Đây chính là kỹ năng tôi từng tự hào nhất trong nghề nghiệp của mình — nhìn ra một mô hình ẩn giấu trong những mảnh dữ kiện rời rạc, một khả năng tôi thường dùng để làm hay hơn câu chuyện của khách hàng. Lần này, kỹ năng đó quay ngược lại, buộc tôi phải nhìn thấy chính điều tôi không muốn nhìn thấy nhất.
Tôi nhớ lại, Bảo Trâm luôn là người chủ động đặt lịch trước, kiểm tra ba lần để chắc chắn không trùng với việc gì khác, một thói quen nghề nghiệp cô mang theo suốt nhiều năm làm trợ lý, một sự cẩn trọng tôi từng thấy dễ thương hơn là phiền phức. Giờ đây, mỗi lần hẹn gặp đều do tôi khởi xướng, và mỗi lần đều nhận lại một lời từ chối lịch sự.
Tôi ngồi trước điện thoại một buổi tối, nhìn lại lịch sử tin nhắn giữa hai chúng tôi trong ba tháng qua, đếm số lần tôi là người chủ động, số lần cô là người chủ động. Con số đó, một khi được đếm ra rõ ràng, khiến tôi lạnh người: cô chưa từng chủ động một lần nào kể từ sau cuộc gặp ở quán ăn hôm đó, khi cô cảnh báo tôi về việc đang trở thành đúng thứ tôi từng ghét.
Tôi không trách cô. Tôi hiểu, dù đau đớn, rằng đây là cách Bảo Trâm chọn để rời xa, không phải bằng một cuộc chia tay lớn, một lời tuyên bố dứt khoát, mà bằng một sự lặng lẽ rút lui, từng chút một, đủ nhẹ nhàng để không ai trong hai chúng tôi phải nói ra thành lời điều cả hai đều đã hiểu.
Có lẽ đó cũng là cách tử tế nhất cô có thể làm với tôi lúc này — không cắt đứt hoàn toàn, không tạo ra một vết thương sắc bén dễ nhận ra, chỉ để mối quan hệ mờ dần như một bức ảnh cũ phơi nắng quá lâu, tới một ngày nào đó không ai còn nhớ rõ màu sắc ban đầu của nó từng như thế nào.
Tôi gõ một tin nhắn khác, định hỏi thăm cô một lần nữa, ngón tay lơ lửng trên nút gửi, rồi dừng lại, xoá đi. Có lẽ, tôi tự nhủ, đây là lúc tôi nên để cô đi, thay vì tiếp tục cố gắng níu giữ một tình bạn đã âm thầm thay đổi bản chất từ lâu, kể từ lúc tôi chọn ở lại với vị trí quyền lực mới thay vì bước ra khỏi hệ thống đã hại Nhi, hại Mỵ Hân, và giờ đây, theo một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, đang hại cả tình bạn quý giá nhất tôi từng có.
Căn phòng 18 mét vuông này vẫn giữ nguyên mọi thứ như nhiều tháng trước — chiếc giường đơn, tủ quần áo cũ, vệt ố trên trần nhà tôi chưa từng sửa — trong khi mọi thứ khác trong đời tôi đã đổi khác gần như hoàn toàn. Tôi ngồi trên giường, ôm lấy đầu gối, nhìn quanh không gian nhỏ bé quen thuộc này, cố tìm một chút an ủi trong sự bất biến hiếm hoi của nó.
Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi một mình trong căn phòng trọ cũ, nơi tôi vẫn giữ dù giờ có thể chuyển tới một nơi rộng rãi hơn với mức thu nhập mới. Có lẽ, tôi nghĩ, tôi vẫn giữ căn phòng này vì một phần trong tôi chưa sẵn sàng thừa nhận rằng mình đã trở thành một người khác hẳn cô gái từng bước qua cánh cửa sắt sơn xanh rêu lần đầu tiên, với một trái tim còn nguyên vẹn và một danh sách bạn bè chưa ai rời bỏ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 85 →