🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài tuần sau cuộc gặp với Nhi, tôi quyết định thử một cải cách khác, lần này nhắm tới chính quy trình tuyển chọn Tân Binh, cố giảm bớt yếu tố "chấn động" bắt buộc trong Vòng Rút Lớp đầu tiên, thứ đã đẩy không biết bao nhiêu người trẻ tuổi vào những quyết định liều lĩnh như Mỵ Hân từng làm.

Tôi soạn thảo một đề xuất chi tiết, trình bày trước một phiên họp của Hội Đồng, lần này với sự tự tin hơn hẳn lần đầu, đã quen thuộc hơn với cách vận hành và ngôn ngữ thủ tục của họ. Tôi thức tới gần sáng để chỉnh sửa từng câu chữ trong bản đề xuất, đúng phản xạ nghề nghiệp cũ: mọi văn bản, dù là một caption hay một chính sách, đều cần được "lọc" tới bản tốt nhất trước khi trình ra trước người khác.

"Tôi đề xuất giảm mức độ yêu cầu 'chấn động' xuống một bậc cho các Tân Binh mới, kèm theo một buổi tư vấn tâm lý bắt buộc trước Vòng Rút Lớp đầu tiên." Tôi trình bày, giọng chuyên nghiệp, đã học được cách nói chuyện đúng tần số với những người ngồi trước mặt mình. "Điều này sẽ giảm thiểu rủi ro cho những người chưa đủ chuẩn bị tâm lý."

Cuộc thảo luận, khác hẳn dự đoán của tôi, diễn ra khá suôn sẻ. Không có phản đối gay gắt nào, không có tranh cãi kéo dài. Tôi thầm ngạc nhiên trước sự dễ dàng đó, dù lúc ấy tôi chỉ nghĩ mình đã chuẩn bị đủ tốt, chưa hề nghi ngờ có lý do nào khác đằng sau. Đề xuất được thông qua chỉ sau một buổi họp ngắn, một văn bản chính thức được ký kết ngay trong tuần đó.

Tôi rời buổi họp với một cảm giác chiến thắng thật sự lần đầu tiên kể từ khi nhận vị trí này, tin rằng mình đang thật sự tạo ra được một sự khác biệt, dù nhỏ, cho những người sẽ bước qua cánh cửa sắt sơn xanh rêu sau tôi. Tôi đi bộ về nhà thay vì gọi xe, để cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi đó kéo dài lâu hơn một chút, hít thở không khí buổi tối trong lành, cho phép mình tin, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, rằng mọi hy sinh vừa qua không hoàn toàn vô nghĩa.

Nhưng cảm giác đó không kéo dài lâu.

Vài ngày sau, trong lúc xem lại các tài liệu vận hành nội bộ để chuẩn bị cho buổi lễ tiếp theo, tôi tình cờ thấy một ghi chú nhỏ, đính kèm bên lề văn bản đề xuất của tôi đã được thông qua, viết bởi một thành viên Hội Đồng tôi không rõ danh tính: "Thay đổi này không ảnh hưởng tới cốt lõi hệ thống. Cho phép thông qua để duy trì thiện chí với Người Dẫn Vòng dự bị mới."

Tôi đọc dòng ghi chú đó nhiều lần, ngón tay lướt qua từng chữ như thể chạm vào chúng nhiều lần sẽ khiến ý nghĩa của chúng đổi khác. Cảm giác chiến thắng vừa rồi tan biến nhanh chóng, thay thế bằng một sự cay đắng lạnh lẽo. Đề xuất của tôi được thông qua không phải vì nó thật sự tạo ra thay đổi có ý nghĩa, mà vì nó không đụng chạm gì tới những cơ chế cốt lõi: Thiệp Không Dấu vẫn hoạt động y hệt, luật ba lần từ chối vẫn nguyên vẹn, Ghế Trống vẫn tồn tại với đầy đủ sức mạnh của nó.

Tôi tìm gặp một thành viên Hội Đồng tôi từng có dịp trò chuyện ngắn, cố hỏi thẳng về động cơ thật sự đằng sau việc thông qua đề xuất của tôi, giọng cố giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng đã sẵn sàng cho một câu trả lời tôi không muốn nghe.

"Cứ tiếp tục đề xuất những thứ như vậy đi." Ông nói, giọng gần như tử tế, nở một nụ cười mỏng không chạm tới mắt, một sự lịch sự khiến tôi lạnh người hơn bất kỳ lời từ chối thẳng thừng nào có thể gây ra. "Chúng tôi luôn hoan nghênh những đóng góp mang tính xây dựng như thế này."

Câu nói đó, lịch sự tới mức hoàn hảo, khiến tôi hiểu ra một sự thật tôi chưa hoàn toàn sẵn sàng đối diện: tôi có thể tiếp tục đề xuất bao nhiêu thay đổi nhỏ tôi muốn, và Hội Đồng sẽ luôn "hoan nghênh" chúng, miễn là chúng không bao giờ chạm tới nền tảng thật sự của quyền lực họ đang nắm giữ. Tôi cảm ơn ông, gật đầu, đúng nghi thức xã giao đã trở thành phản xạ, dù bên trong tôi đang sụp đổ từng lớp một.

Tôi rời cuộc trò chuyện đó, đi bộ dọc theo hành lang quen thuộc, cố nuốt xuống cảm giác thất vọng đang dâng lên. Ánh đèn hành lang hắt bóng tôi kéo dài trên sàn đá, một cái bóng cô độc di chuyển chậm rãi giữa không gian rộng lớn, trống trải.

Tôi nhớ lại câu nói của Bảo Trâm ở quán ăn hôm nào, câu hỏi liệu tôi đang muốn thay đổi hệ thống này hay chỉ muốn ở gần nó. Tôi vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn, nhưng lần này, tôi bắt đầu nghi ngờ rằng có lẽ hệ thống này chưa bao giờ thật sự cho phép ai thay đổi nó từ bên trong, bất kể động cơ của người đó trong sáng tới đâu.

Hết Chương 83

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 84
← TrướcTiếp →