Tin nhắn tới vào một buổi chiều bình thường, từ một số điện thoại tôi không lưu tên, chỉ vỏn vẹn một địa chỉ và một dòng chữ ngắn: "Quán nước nhỏ, đường ra ngoại thành. 5 giờ chiều mai. Nhi."
Tôi đọc dòng tin nhắn đó không biết bao nhiêu lần, tay run tới mức phải đặt điện thoại xuống bàn để không làm rơi nó, mắt vẫn không rời khỏi màn hình dù đã đọc thuộc lòng từng chữ. Sau tất cả những gì đã xảy ra, sau tất cả những tháng ngày tìm kiếm trong vô vọng, cuối cùng, chính Nhi đã chủ động liên lạc.
Tôi tới điểm hẹn sớm hơn giờ đã định rất nhiều, ngồi đợi trong một quán nước nhỏ ven đường, khung cảnh mở, xung quanh là ruộng lúa xanh mướt trải dài, khác hẳn không khí ngột ngạt của thành phố tôi đã quen suốt nhiều năm qua. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ và mùi đất ẩm, một mùi hương xa lạ với tôi nhưng lại khiến lòng tôi dịu đi phần nào giữa cơn hồi hộp tột độ. Chủ quán, một bà cụ tóc bạc, mang ra cho tôi một ly trà đá không hỏi han gì, có lẽ đã quen với việc nhìn thấy những người khách mang theo tâm trạng nặng nề dừng chân ở đây.
Nhi tới đúng giờ, mặc một bộ đồ giản dị, không trang điểm, tóc buộc gọn, trông khác hẳn hình ảnh lộng lẫy tôi vẫn nhớ từ những video cũ. Có một sự bình yên lạ lẫm trong dáng đi của con bé, một điều tôi chưa từng thấy ở Nhi thời còn là KOL, khi mỗi bước chân đều như đang diễn cho một ống kính vô hình nào đó. Con bé ngồi xuống đối diện tôi, giữ một khoảng cách vừa đủ, không quá gần, không quá xa.
"Chào chị." Nhi nói, giọng bình thản, không giận dữ cũng không ấm áp, một sự trung lập khiến tôi càng thêm lo lắng, khác hẳn giọng điệu sôi nổi tôi vẫn nhớ từ những ngày còn nhỏ.
"Nhi..." Tôi bắt đầu, giọng nghẹn lại ngay lập tức. "Em ổn không? Em đã ở đâu suốt thời gian qua?"
"Em ổn." Con bé đáp, ngắn gọn, không một chút do dự nào trong giọng nói. "Em rời hẳn ngành này rồi, chuyển tới sống ở đây, làm một công việc bình thường, không ai biết em từng là ai."
Tôi muốn ôm con bé, muốn khóc, muốn nói hàng ngàn điều đã dồn nén suốt nhiều tháng qua, nhưng khoảng cách con bé giữ khiến tôi hiểu mình cần kiềm chế.
"Em biết hết rồi." Nhi nói, giọng vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng khiến tôi lạnh người. "Về hợp đồng, về chị. Em biết chính chị là người đã bán bí mật đó, tám tháng trước."
Tôi cúi đầu, không có gì để phản bác, không có gì để bào chữa. "Chị xin lỗi. Chị không có cách nào đủ để xin lỗi cho vừa."
"Em không tới đây để nghe chị xin lỗi." Nhi nói, giọng vẫn giữ nguyên sự bình thản đều đặn. "Em tới vì em nghĩ chị xứng đáng biết em còn sống, còn ổn, để chị có thể dừng lại việc tìm kiếm."
"Em không biến mất." Nhi nói tiếp, giọng chậm rãi, từng chữ như đã được cân nhắc kỹ từ trước. "Em chỉ ngừng trả lời đúng lúc chị cần em trả lời nhất, vì đó là lúc em nhận ra chị đang cần em để xoa dịu cảm giác tội lỗi của chính chị, không phải để thật sự quan tâm tới em."
Câu nói đó, đau đớn hơn bất kỳ điều gì tôi từng tưởng tượng, khiến tôi không thể nói được lời nào trong một lúc lâu. Tôi nhìn xuống hai bàn tay mình đặt trên bàn, run rẩy, và nhận ra con bé nói đúng — mọi lần tôi tìm kiếm Nhi suốt tám tháng qua, có bao nhiêu phần trong đó thật sự vì con bé, và bao nhiêu phần chỉ vì tôi cần một cách để tự tha thứ cho chính mình.
"Em không tha thứ cho chị." Nhi nói, đứng dậy, chuẩn bị rời đi. "Nhưng em cũng không nguyền rủa chị. Em chỉ không muốn xuất hiện trong bất kỳ câu chuyện nào chị kể nữa, dù là câu chuyện về sự cứu chuộc hay về sự trừng phạt. Em muốn sống cuộc đời của riêng em, không phải một nhân vật trong câu chuyện của chị."
Con bé bước đi, dáng đi bình thản, không ngoái lại, để tôi ngồi đó, giữa khung cảnh ruộng lúa yên bình, với một câu trả lời tôi đã tìm kiếm suốt nhiều tháng, nhưng không mang lại sự nhẹ nhõm nào tôi từng hy vọng.
Tôi nhìn theo bóng con bé nhỏ dần trên con đường đất, cố ghi nhớ hình ảnh này — Nhi, bình yên, tự do, không còn thuộc về tôi theo bất kỳ nghĩa nào — như một bức ảnh cuối cùng tôi sẽ mang theo, dù biết rõ mình sẽ không bao giờ dám lục lại nó quá thường xuyên.
Tôi ngồi lại rất lâu sau khi bóng Nhi khuất hẳn sau một khúc quanh của con đường đất, ly nước trước mặt đã nguội từ lúc nào không hay. Gió vẫn thổi đều, ruộng lúa vẫn xanh mướt trải dài, cuộc sống bình thường của vùng quê này vẫn tiếp diễn, không hề bị xáo trộn bởi cuộc gặp gỡ vừa định đoạt một phần lớn trong trái tim tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →