Tôi nhận lời Hội Đồng đúng một tuần sau cuộc gặp, không thông báo rầm rộ, chỉ gửi một tin nhắn xác nhận ngắn gọn tới người đại diện tôi từng gặp. Ngón tay tôi dừng lại trên nút gửi cả phút trước khi bấm xuống, một khoảnh khắc do dự cuối cùng tôi không kể lại cho ai, kể cả Lãm. Quyết định đó, dù đã cân nhắc kỹ, vẫn khiến tôi trằn trọc nhiều đêm liền, câu hỏi của Bảo Trâm vẫn văng vẳng trong đầu mỗi khi tôi định thay đổi ý.
Vai trò bán chính thức của tôi bắt đầu bằng những nhiệm vụ nhỏ, hỗ trợ Người Dẫn Vòng dự bị trong các buổi lễ, dần dần được giao thêm quyền hạn quan sát các phiên xử, một quá trình chuyển giao chậm rãi nhưng chắc chắn. Lãm không còn giữ bất kỳ vai trò chính thức nào, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, đứng quan sát từ xa với vẻ mặt bình thản tuyệt đối, một sự hiện diện vừa an ủi vừa nhắc nhở tôi về cái giá đã được trả cho vị trí mới này.
Cơ hội đầu tiên để tôi thử "thay đổi từ bên trong" tới sớm hơn tôi tưởng: một phiên xử liên quan tới Mỵ Hân, xem xét lại khả năng phục hồi một phần vị trí cho cô sau nhiều tháng bị chuyển Ghế Trống.
Tôi xin được tham gia phiên xử đó, dùng vị trí mới của mình để lên tiếng, trình bày trường hợp của Mỵ Hân với một sự thấu hiểu tôi tin không ai khác trong Hội Đồng có được, vì tôi đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình dẫn tới quyết định sai lầm của cô, một quá trình tôi cũng có phần trách nhiệm không nhỏ.
"Cô ấy còn trẻ, bị đẩy vào áp lực leo bảng nhanh bởi chính hệ thống này." Tôi trình bày trước một nhóm nhỏ đại diện Hội Đồng, giọng cố giữ vẻ chuyên nghiệp dù trong lòng đầy cảm xúc. "Tôi tin cô ấy xứng đáng có cơ hội thứ hai, dù không hoàn toàn, ít nhất một phần."
Cuộc thảo luận kéo dài, căng thẳng, với nhiều ý kiến phản đối từ những thành viên tin rằng việc phá lệ sẽ làm suy yếu tính răn đe của luật lệ. Tôi ngồi đó, tay đặt phẳng trên bàn để không ai thấy chúng đang run, cố giữ giọng bình tĩnh mỗi lần phải phản bác một lập luận, dù bên trong tôi cảm thấy như đang chiến đấu đơn độc giữa một căn phòng toàn những người đã quen với việc nói "không". Cuối cùng, một thoả hiệp được đưa ra: Mỵ Hân sẽ không được phục hồi Ghế Tân Binh, nhưng sẽ không còn bị coi là hoàn toàn "xoá tên" khỏi mọi ghi chép, một trạng thái mơ hồ giữa có và không, nhưng đủ để tránh án phạt nặng nhất.
Đổi lại, tôi phải nhượng bộ một điều khoản khác mà Hội Đồng đưa ra, đồng ý không can thiệp vào các quyết định liên quan tới đàm phán VERANDIA trong ít nhất sáu tháng tới, một điều khoản tôi miễn cưỡng chấp nhận vì không có lựa chọn nào tốt hơn trong tình thế này, dù nó khiến tôi cảm thấy mình vừa bán đi một mảnh nhỏ khác của chính lý tưởng ban đầu.
Tôi không được phép gặp trực tiếp Mỵ Hân để báo tin, chỉ nhận được xác nhận qua một văn bản chính thức, lạnh lùng, đúng phong cách thủ tục của vũ hội, không một dòng cảm xúc nào đi kèm, đúng thứ tôi từng ghét nhất ở hệ thống này.
Tôi đọc văn bản đó một mình trong văn phòng nhỏ mới được giao, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì đã làm được điều gì đó, vừa trống rỗng vì không có ai để chia sẻ chiến thắng nhỏ bé này cùng. Không ai chúc mừng tôi. Không ai vỗ tay. Chỉ có tôi, một mình, giữa căn phòng lạnh lẽo, nhìn vào một tờ giấy xác nhận một điều tôi không chắc chắn liệu có thật sự là một chiến thắng hay không.
Tôi nhắn tin cho Lãm, kể lại kết quả phiên xử, mong chờ một phản ứng nào đó, dù biết rõ mình không nên mong đợi quá nhiều. Anh trả lời sau vài phút: "Tốt. Em đã làm được điều em muốn làm." Câu trả lời đúng mực, không sai một chữ, nhưng thiếu hẳn sự phấn khích tôi từng tưởng tượng anh sẽ có nếu vẫn còn là Lãm của trước đây.
Vài vật dụng cá nhân tôi mang tới đặt trên bàn — một tấm ảnh cũ của tôi và Nhi hồi nhỏ, một cây bút tôi vẫn dùng để viết caption, cuốn sổ tay bìa da giờ đã gần kín trang — những thứ nhỏ bé tôi hy vọng sẽ giúp căn phòng lạnh lẽo này bớt xa lạ hơn theo thời gian, dù tới lúc này, chúng vẫn chỉ là những đốm màu rời rạc giữa một không gian chưa thực sự thuộc về tôi.
Tôi gấp tờ giấy lại, cất vào một ngăn kéo trong bàn làm việc mới, cạnh một vài vật dụng cá nhân tôi vừa mang tới để căn phòng bớt xa lạ hơn. Tôi ngồi đó thêm một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ duy nhất của văn phòng, hướng ra một khoảng sân tối, tự hỏi liệu Mỵ Hân, khi nhận được tin, có cảm thấy nhẹ nhõm hay chỉ thêm một lần nữa nhận ra mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát của chính cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 82 →