🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảo Trâm nhắn tin hẹn gặp tôi, lần đầu tiên kể từ đêm ở Đại Hội, tại quán cà phê cũ quen thuộc. Tôi tới với một sự lo lắng lẫn hy vọng, không biết liệu cô muốn hàn gắn hay chỉ muốn nói lời từ biệt cuối cùng. Tôi tới sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, ngồi xoay cốc nước lọc trên bàn hết vòng này tới vòng khác, cố tập luyện trong đầu đủ loại câu mở đầu, dù biết rõ, khi cô tới, tôi sẽ chẳng dùng câu nào trong số đó.

Quán vẫn như cũ, tiếng chảo xào vẫn vang lên đều đặn từ gian bếp, mùi thức ăn quen thuộc vẫn phảng phất trong không khí, một sự bất biến kỳ lạ đối lập hoàn toàn với mọi biến động đã xảy ra trong đời tôi suốt những tuần qua. Cô đã ngồi sẵn khi tôi tới, vẻ mặt phức tạp hơn tôi từng thấy, không còn giận dữ như lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, nhưng cũng chưa hoàn toàn trở lại sự ấm áp trước đây.

"Em nghe nói chuyện xảy ra ở Đại Hội." Cô nói, mở đầu ngay không vòng vo. "Về anh Lãm."

"Ừ." Tôi đáp, giọng nặng nề.

"Em xin lỗi vì chị đã phải trải qua chuyện đó." Cô nói, một sự chân thành hiếm hoi trong giọng nói, ánh mắt cô không né tránh mắt tôi như lần cuối gặp nhau. "Dù em vẫn còn cảm giác phức tạp về mọi thứ chị đã làm, em không muốn thấy chị đau khổ vì chuyện này."

Tôi cảm ơn cô, cảm nhận một tia hy vọng nhỏ về khả năng hàn gắn giữa hai chúng tôi. Rồi tôi kể cho cô nghe về đề nghị của Hội Đồng, về vị trí Người Dẫn Vòng dự bị, về những suy nghĩ đang giằng xé trong tôi suốt mấy ngày qua. Tôi kể chậm rãi, cố không bỏ sót chi tiết nào, một điều khác hẳn thói quen "lọc" thông tin tôi vẫn làm với hầu hết mọi người khác trong đời mình.

Bảo Trâm im lặng nghe hết, gương mặt càng lúc càng nghiêm trọng hơn, hai tay siết chặt lấy tách trà đã nguội trước mặt cô.

"Chị định nhận nó." Cô nói, không phải một câu hỏi, chỉ là một sự xác nhận từ cách tôi kể chuyện.

"Chị chưa quyết định hẳn." Tôi nói, dù trong lòng biết rõ mình đang nghiêng về phía nhận lời.

"Chị đang làm đúng thứ chị từng ghét ở Cô Tuyết." Bảo Trâm nói thẳng, giọng không hề nương nhẹ. "Chị nhớ không, chị từng kể cho em nghe, chị thấy Cô Tuyết đáng sợ vì bà ấy dùng chính nỗi sợ của mình để biện minh cho việc duy trì một hệ thống bà ấy biết rõ là có vấn đề. Giờ chị đang làm y hệt vậy, chỉ khác cái tên gọi cho lý do của chị."

Tôi không phản bác được, vì câu nói đó đúng, đau đớn tới mức đúng, chạm thẳng vào nỗi sợ tôi đã cố né tránh đối diện suốt mấy ngày qua, một nỗi sợ tôi thậm chí chưa dám gọi tên với chính mình.

"Chị nghĩ chị có thể thay đổi nó từ bên trong." Tôi nói, giọng yếu ớt hơn tôi định.

"Có lẽ." Bảo Trâm nói, không hoàn toàn bác bỏ khả năng đó. "Nhưng em nghĩ chị nên tự hỏi, liệu chị đang muốn thay đổi nó, hay chị đang muốn ở gần nó, vì một lý do khác chị chưa sẵn sàng thừa nhận."

Câu nói đó, sắc bén hơn bất kỳ lời trách móc trực tiếp nào, khiến tôi im lặng không đáp lại được. Tôi cúi đầu, nhìn xuống ly trà đá trước mặt, những viên đá đang tan dần, để lại một lớp nước loãng nhạt nhoà, một hình ảnh tôi thấy phản ánh chính xác trạng thái đầu óc mình lúc đó. Tôi không chắc câu trả lời của mình, không chắc liệu động cơ thật sự đằng sau sự do dự của tôi là mong muốn cải cách hệ thống, hay chỉ đơn giản là không muốn buông bỏ một phần cuộc sống đã trở nên quen thuộc, quyền lực, và theo một cách kỳ lạ, có ý nghĩa với tôi.

Bảo Trâm không ép tôi trả lời ngay, chỉ đứng dậy sau một lúc im lặng, đặt tay lên vai tôi một cách nhẹ nhàng trước khi rời đi. Bàn tay cô ấm, nhẹ, nhưng cũng đủ chắc chắn để tôi cảm nhận rõ đây không phải một cử chỉ xã giao qua loa, mà là một sự quan tâm thật, dù mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn còn nhiều vết rạn chưa lành hẳn. "Dù chị chọn gì, em vẫn ở đây, nếu chị cần." Cô nói, rồi bước ra khỏi quán, để lại tôi ngồi đó với câu hỏi cô vừa đặt ra, một câu hỏi tôi biết mình sẽ còn phải vật lộn tìm câu trả lời trong nhiều ngày, có lẽ nhiều năm, tiếp theo.

Tôi ngồi lại một mình, gọi thêm một ly trà đá dù không thật sự khát, chỉ để có cớ ngồi lâu hơn trong không gian quen thuộc này, trì hoãn việc phải trở về đối diện với quyết định đang chờ đợi. Ngoài kia, dòng người vẫn qua lại bình thường, không ai hay biết về cuộc chiến nội tâm đang diễn ra trong lòng một người phụ nữ trẻ ngồi lặng lẽ ở góc quán, cầm ly trà đá không buồn uống.

Hết Chương 80

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 81
← TrướcTiếp →