Ba ngày sau Đại Hội, tôi nhận được một tấm thiệp khác hẳn mọi tấm Thiệp Không Dấu trước đây, giấy dày hơn, chữ khắc sâu hơn, mời tôi tới một cuộc gặp chính thức với đại diện Hội Đồng Chỉ Số, không phải cả năm bóng đen, chỉ một người, tại một căn phòng riêng trong Phòng Gương. Tôi lật đi lật lại tấm thiệp trong tay nhiều lần trước khi quyết định đi, cố tìm một manh mối nào đó về nội dung cuộc gặp, nhưng tờ giấy chỉ ghi vỏn vẹn giờ và địa điểm, không một chi tiết thừa nào.
Ba ngày qua, tôi hầu như không rời khỏi phòng trọ, dành phần lớn thời gian ở bên Lãm, cố tìm lại một điều gì đó quen thuộc trong con người anh dù mỗi ngày trôi qua càng khiến tôi nhận ra rõ hơn sự thay đổi vĩnh viễn đã xảy ra. Người đại diện, một người đàn ông trung niên, mặc vest tối màu, không đeo mặt nạ, gương mặt điềm tĩnh chuyên nghiệp, ngồi sẵn khi tôi tới, ra hiệu tôi ngồi xuống ghế đối diện.
"Hội Đồng muốn đưa ra một đề nghị." Ông nói, giọng lịch sự nhưng có phần lạnh lùng. "Vị trí Người Dẫn Vòng hiện đang trống, do Lãm không còn đủ điều kiện cảm nhận cần thiết để tiếp tục vai trò đó. Hội Đồng nghĩ cô là ứng viên phù hợp nhất để tiếp nhận vị trí dự bị."
Tôi ngồi sững, không ngờ mình lại được đề nghị một điều như vậy, đặc biệt sau tất cả những gì vừa xảy ra. Căn phòng riêng này nhỏ hơn tôi tưởng, không một cửa sổ, chỉ có ánh đèn trắng lạnh chiếu đều từ trần nhà, một không gian được thiết kế để không ai cảm thấy thoải mái quá lâu.
"Tại sao lại là tôi?" Tôi hỏi, cảnh giác, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi.
"Cô đã chứng minh khả năng lãnh đạo, sự kiên định, và một mức độ trung thành hiếm có với những giá trị cốt lõi của vũ hội, dù thông qua một con đường không chính thống." Ông nói, giọng đều đều như đang đọc một báo cáo đã chuẩn bị sẵn. "Hội Đồng tin rằng cô có tiềm năng dẫn dắt thế hệ Tân Binh tiếp theo."
Tôi ngồi im một lúc, cân nhắc từng chữ ông vừa nói. Tôi hiểu, dù ông không nói thẳng ra, đây không hoàn toàn là một phần thưởng. Đây là một cách để giữ tôi trong tầm kiểm soát, ràng buộc tôi vào hệ thống này một cách chính thức hơn bất kỳ điều gì trước đó, thay vì để tôi tự do rời đi với tất cả những bí mật tôi đã thu thập được.
"Nếu tôi từ chối thì sao?" Tôi hỏi thẳng, cố giữ giọng vững vàng.
"Cô hoàn toàn có quyền từ chối." Ông nói, không một chút lay chuyển trong giọng điệu, ánh mắt bình thản như thể câu trả lời của tôi không thực sự quan trọng với ông. "Nhưng Hội Đồng nghĩ cô nên cân nhắc kỹ. Đây là cơ hội hiếm có để thay đổi hệ thống này từ bên trong, nếu đó thật sự là điều cô mong muốn."
Câu nói cuối cùng đó, dù có thể chỉ là một chiến thuật thuyết phục khéo léo, chạm đúng vào một điều tôi đã nghĩ tới nhiều lần kể từ đêm Đại Hội: liệu tôi có thể dùng vị trí quyền lực này để bảo vệ những người như Mỵ Hân, như Nhi, khỏi những gì họ đã phải trải qua, thay vì chỉ đứng ngoài quan sát và bất lực. Tôi nhìn xuống hai bàn tay mình đặt trên đùi, cố hình dung chúng trong tương lai, đứng ở vị trí Người Dẫn Vòng, chỉnh sửa luật lệ từng chút một, hay chỉ đơn giản trở thành một mắt xích khác trong bộ máy tôi từng thề sẽ phá bỏ.
Tôi cần thời gian suy nghĩ, tôi tự nhủ. Tôi chỉ đang cân nhắc kỹ lưỡng thôi, tôi tự nhủ tiếp, đúng cách tôi vẫn tự trấn an bản thân mỗi khi đưa ra một quyết định tôi biết sâu trong lòng đã có câu trả lời từ trước.
"Tôi sẽ suy nghĩ." Tôi nói, giọng cố giữ vẻ cân nhắc khách quan.
"Tốt." Người đại diện nói, đứng dậy, thu gọn xấp giấy tờ trên bàn, ra hiệu buổi gặp kết thúc. "Hội Đồng chờ câu trả lời của cô trong vòng một tuần."
Tôi rời căn phòng đó, bước đi trên hành lang quen thuộc, đầu óc quay cuồng với một quyết định tôi biết sẽ định hình lại toàn bộ phần còn lại của cuộc đời mình, theo một cách tôi chưa hoàn toàn sẵn sàng đối diện. Từng bước chân trên hành lang vang lên đơn độc, không còn tiếng nhạc, không còn tiếng cười của một buổi lễ đang diễn ra, chỉ có sự tĩnh lặng của một nơi vừa chứng kiến một quyết định lớn.
Tôi ghé qua Phòng Gương trước khi ra về, đứng trước Mảnh Gương của Nhi một lúc lâu, như vẫn thường làm mỗi lần có dịp tới đây. Tôi thì thầm với chính mình, hoặc có lẽ với con bé, dù tôi biết nó không thể nghe thấy: "Nếu chị nhận vị trí này, chị sẽ làm khác đi. Chị hứa." Tôi không chắc mình có tin vào lời hứa đó hay không, nhưng nói ra nó, dù chỉ với một mảnh gương im lặng, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 80 →