🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lãm dẫn tôi tới một phòng riêng ngay sau khi nghi thức kết thúc, một không gian nhỏ tôi chưa từng vào, có lẽ dành riêng cho việc nghỉ ngơi sau những sự kiện lớn. Tường phòng ốp gỗ tối màu, một ngọn đèn duy nhất toả ánh sáng ấm, và mùi gỗ cũ phảng phất khiến tôi có cảm giác đang đứng trong một nơi đã tồn tại từ rất lâu, chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc trò chuyện nặng nề tương tự. Anh ngồi xuống ghế sofa, dáng ngồi thẳng thớm, không một chút mệt mỏi hay căng thẳng nào lộ ra, khác hẳn hình dung của tôi về một người vừa trải qua điều gì đó nặng nề.

Căn phòng yên tĩnh tới mức tôi nghe rõ cả tiếng đồng hồ treo tường đếm từng giây, một âm thanh bình thường nhưng giờ trở nên ám ảnh giữa bầu không khí nặng nề này. Tôi ngồi xuống cạnh anh, không biết phải nói gì, tay vẫn nắm chặt tay anh như một phản xạ, dù tôi cảm nhận rõ ràng anh không siết lại đáp lời như mọi khi.

"Anh có hối hận không?" Tôi hỏi, câu hỏi cũ tôi từng hỏi anh trong bếp villa nhiều tuần trước.

Lần này, anh trả lời được, ngay lập tức, không cần dừng lại suy nghĩ như lần trước, một sự trôi chảy mới khiến tôi càng thêm sợ hãi hơn là an lòng.

"Tôi không còn cách nào để biết câu trả lời đó là thật." Anh nói, giọng đều đều, không một chút cảm xúc nào len vào. "Tôi có thể nói 'không', và câu đó nghe hợp lý. Tôi cũng có thể nói 'có', và câu đó cũng nghe hợp lý không kém. Tôi không còn cách nào phân biệt được đâu là câu trả lời thật."

Tôi nhìn anh, nước mắt lại trào ra, lần này không kìm được chút nào. Anh nhìn tôi khóc, không hề bối rối, không hề tìm cách dỗ dành như mọi khi, chỉ quan sát, như một người đang chứng kiến một hiện tượng anh không còn khả năng thấu hiểu hoàn toàn từ bên trong nữa.

"Em muốn anh thật lòng nói với em một điều gì đó." Tôi nói, giọng nghẹn ngào, tay siết chặt lấy tay anh như đang bấu víu vào một chiếc phao cứu sinh. "Bất cứ điều gì. Chỉ cần thật."

Anh nhìn tôi một lúc lâu, như đang cố tìm kiếm một điều gì đó trong chính bản thân mình, một nỗ lực tôi cảm nhận được rõ ràng dù kết quả của nó có lẽ đã định trước, ánh mắt anh hơi nheo lại, một cử động nhỏ duy nhất còn sót lại giống với vẻ tập trung tôi từng thấy trước đây.

"Tôi cảm ơn em." Anh nói cuối cùng. "Vì đã cho tôi một lý do để làm điều này. Đó là câu gần với sự thật nhất tôi có thể nói với em lúc này, dù tôi không chắc chắn tuyệt đối về nó."

Câu nói đó, dù không phải một lời tỏ tình, dù không chứa đựng bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào, lại chạm vào tôi sâu sắc hơn bất kỳ lời nói ngọt ngào nào tôi từng nghe từ bất kỳ ai khác. Đây là sự thành thật tuyệt đối, từ một người không còn khả năng nói dối theo cách thông thường, vì anh không còn khả năng phân biệt được điều gì là dối trá nữa.

Tôi ôm anh, siết chặt, cố truyền tải qua cử chỉ đó tất cả những gì lời nói không đủ sức diễn đạt. Anh để tôi ôm, không đẩy ra, cũng không ôm lại với cùng cường độ, chỉ đặt một tay lên lưng tôi, một cử chỉ đáp lại đúng mực nhưng thiếu đi sự ấm áp bản năng tôi từng cảm nhận được ở anh trước đây. Tôi có thể cảm nhận nhịp tim anh đập đều dưới lồng ngực áp sát vào tôi, một nhịp điệu bình thản tới mức gần như tàn nhẫn so với nhịp tim loạn xạ của chính tôi lúc đó.

"Em sẽ ở bên anh." Tôi nói, giọng quả quyết dù trong lòng đầy bất an. "Dù anh có cảm nhận được điều đó hay không, em sẽ ở bên anh."

"Cảm ơn em." Anh nói, đúng câu đó một lần nữa, giọng vẫn đều đều như trước, và tôi nhận ra, với một nỗi đau mới, rằng đây có lẽ sẽ là câu anh nói với tôi nhiều lần nhất trong quãng thời gian còn lại, không phải vì thiếu vốn từ, mà vì đó là câu duy nhất anh còn đủ chắc chắn để nói ra mà không sợ nó là một lời nói dối.

Tôi ngồi lùi lại một chút, nhìn thẳng vào anh, cố tìm xem có bất kỳ mảnh vỡ cảm xúc nào còn sót lại phía sau vẻ bình thản tuyệt đối đó. Không có gì. Chỉ có một sự tĩnh lặng hoàn toàn, giống hệt mặt nước hồ không một gợn sóng, đẹp theo cách riêng của nó nhưng cũng lạnh lẽo theo cách riêng không kém.

Chúng tôi ngồi như vậy một lúc lâu, không nói thêm gì nữa, chỉ có tiếng đồng hồ đếm giây đều đặn lấp đầy khoảng lặng giữa hai người. Tôi không biết phải làm gì tiếp theo, không biết cuộc sống của cả hai chúng tôi sẽ ra sao từ đây, chỉ biết rằng mọi thứ đã thay đổi vĩnh viễn, không có cách nào quay lại được như trước.

Hết Chương 78

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 79
← TrướcTiếp →