🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Không phải một tiếng hét. Không phải một cơn co giật dữ dội như tôi vẫn tưởng tượng trong những giây phút hoảng loạn nhất. Điều xảy ra với Lãm, khi Người Giữ Sổ mở chiếc hộp gỗ chạm khắc, lấy ra một vật nhỏ ánh lên như thuỷ tinh dưới ánh nến, lại lặng lẽ tới mức đáng sợ hơn bất kỳ hình dung nào tôi từng có.

Lãm đứng thẳng, mắt nhắm lại, hai tay buông thõng hai bên. Người Giữ Sổ đặt vật thuỷ tinh nhỏ đó lên lòng bàn tay anh, khép các ngón tay anh lại quanh nó, rồi lùi ra, đọc một đoạn văn ngắn bằng thứ tiếng tôi không nhận ra, giọng đều đều, không cảm xúc, đúng phong cách quen thuộc của bà.

Trong khoảng ba mươi giây, không có gì xảy ra cả. Đám đông nín thở, tôi nín thở, cả căn phòng rộng lớn như đang chờ đợi một điều gì đó bùng nổ. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, mỗi nhịp một tiếng vang lớn trong lồng ngực, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm không gian xung quanh. Từng giây trôi qua như kéo dài gấp mười lần bình thường, đủ để tôi kịp đếm được cả nhịp thở của chính mình, nông và gấp, không đều như tôi muốn.

Rồi tôi thấy nó. Không phải một sự thay đổi lớn lao, không phải ánh sáng chói loà hay tiếng động kinh hoàng. Chỉ là đôi vai Lãm, vốn luôn giữ một độ căng nhất định, dù nhỏ tới mức khó nhận ra, dần dần buông lỏng hoàn toàn, theo một cách tôi chưa từng thấy ở anh trước đó, kể cả trong những khoảnh khắc thư giãn nhất.

Anh mở mắt.

Đôi mắt đó vẫn là đôi mắt của Lãm, cùng màu nâu sẫm, cùng hình dạng quen thuộc. Nhưng có một điều gì đó, một tia sáng rất nhỏ tôi chưa từng để ý mình vẫn luôn nhìn thấy ở đó, giờ đã biến mất hoàn toàn. Tôi nhìn sâu vào đó, cố tìm lại dù chỉ một chút của ánh mắt quen thuộc từng khiến tôi cảm thấy an toàn, nhưng chỉ thấy một sự trong suốt lạ lùng, như nhìn vào một hồ nước đã cạn hết đáy.

"Anh có sao không?" Tôi hỏi, giọng run rẩy, bước lại gần anh.

Anh nhìn tôi, biểu cảm hoàn toàn bình thản, không một dấu vết đau đớn nào, không một dấu vết mất mát nào, chỉ là một sự bình thản tuyệt đối, đúng loại bình thản tôi từng thấy ở người phụ nữ phẳng lặng tại buổi networking nhiều tuần trước.

"Anh không sao." Anh nói, giọng đều đều, không lên xuống. "Tôi không cảm thấy đau. Tôi cũng không cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi không cảm thấy gì cả."

Câu nói đó, thốt ra bằng một giọng điệu hoàn toàn bình thường, khiến tôi rùng mình hơn bất kỳ tiếng hét đau đớn nào có thể gây ra. Đây không phải nỗi đau tôi có thể ôm anh để xoa dịu. Đây là sự vắng mặt hoàn toàn của khả năng cảm nhận nỗi đau, một khoảng trống tôi không có cách nào lấp đầy bằng bất kỳ cử chỉ an ủi nào.

"Em xin lỗi." Tôi nói, nước mắt chảy dài, không kìm được nữa. "Em xin lỗi vì anh phải làm điều này vì em."

Anh nhìn tôi, đưa tay lên, lau nhẹ một giọt nước mắt trên má tôi, một cử chỉ dịu dàng nhưng thực hiện với sự chính xác lạnh lùng của một người đang làm đúng những gì họ cho là hợp lý, không phải một phản xạ cảm xúc tự nhiên.

"Đừng xin lỗi." Anh nói. "Em còn thứ để mất. Tôi thì không còn gì để mất nữa, từ lâu rồi. Đây không phải một sự hy sinh lớn lao như em nghĩ. Đây chỉ là việc tôi cho đi thứ cuối cùng tôi đã giữ lại quá lâu, không vì lý do gì cụ thể."

Đám đông xung quanh vẫn im lặng tuyệt đối, chứng kiến khoảnh khắc này với một sự tôn kính pha lẫn kinh hãi, và tôi đứng đó, giữa vòng tay của một người vừa mất đi phần cuối cùng của bản thân anh có thể gọi là "cảm nhận thật", không biết phải làm gì khác ngoài việc đứng yên, để nỗi đau của riêng mình lấp đầy khoảng trống anh không còn cảm nhận được nữa.

Tôi siết chặt tay anh, cố truyền hơi ấm của mình qua làn da, dù biết rõ đó chỉ là một cử chỉ vô nghĩa về mặt vật lý học, không thể thay đổi được gì đã xảy ra bên trong anh. Anh vẫn đứng đó, để tôi làm điều đó, ánh mắt bình thản nhìn về phía đám đông, không một dấu hiệu nào cho thấy anh cần được an ủi, dù tôi biết, sâu trong tôi, rằng có lẽ chính đó là điều đáng sợ nhất.

Người phụ nữ áo dài đen bước tới, tuyên bố nghi thức đã hoàn tất, giọng vang khắp căn phòng: "Hồ sơ của Đặng Thảo Vy chính thức được xoá sạch. Vụ việc coi như khép lại." Đám đông bắt đầu xì xào trở lại, dần phá vỡ sự im lặng đã kéo dài suốt nghi thức, nhưng với tôi, âm thanh đó nghe xa xôi, mờ nhạt, như đang vọng tới từ một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi khoảnh khắc tôi đang đứng, tay vẫn nắm chặt tay Lãm.

Hết Chương 77

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 78
← TrướcTiếp →