Đám đông xung quanh im lặng gần như tuyệt đối, không ai dám thì thầm to hơn mức cần thiết, như thể mọi người đều cảm nhận được trọng lượng lịch sử của khoảnh khắc đang diễn ra trước mắt họ. Năm bóng đen tiếp tục thì thầm với nhau, khoảng thời gian chờ đợi kéo dài tưởng như vô tận, mỗi giây trôi qua đều nặng nề như một giờ đồng hồ. Tôi đứng cạnh Lãm, tay vẫn còn run, cố tìm một cách nào đó để ngăn cản điều sắp xảy ra, nhưng mọi lời tôi định nói đều tắc nghẹn trong cổ họng.
"Anh có chắc không?" Tôi thì thầm lần cuối, nắm chặt tay anh.
"Anh chắc." Anh đáp, siết nhẹ tay tôi đáp lại, một cử chỉ ấm áp hiếm hoi giữa không khí căng thẳng tột độ này. "Đây là lựa chọn của anh, không phải của em. Đừng mang nó theo như một gánh nặng em phải trả."
Giọng nói đầu tiên trong số năm bóng đen cuối cùng cũng cất lên, phá vỡ sự im lặng kéo dài.
"Đề nghị được ghi nhận." Giọng nói tuyên bố, không một chút do dự nào lộ ra qua âm điệu. "Người Dẫn Vòng tự nguyện làm vật thế chấp, đổi phần cảm nhận thật cuối cùng còn lại, để xoá tội của Đặng Thảo Vy khỏi hồ sơ chính thức của vũ hội này."
Một tiếng xôn xao lớn hơn hẳn lần trước lan khắp đám đông, nhiều người không giấu được sự kinh ngạc trước một quyết định chưa từng có tiền lệ như vậy.
"Nghi thức sẽ diễn ra ngay tại đây." Giọng nói tiếp tục. "Trước toàn thể vũ hội, để làm chứng cho cái giá thật sự của sự tự nguyện."
Tôi quay sang Lãm, nước mắt bắt đầu ứa ra dù tôi cố kìm nén. "Không được. Phải có cách khác."
"Không có cách khác nào nữa, Vy." Anh nói, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết tuyệt đối, lần đầu tiên gọi tên thật của tôi thay vì bút danh, một cử chỉ thân mật tôi chưa từng nghe từ anh trước đó. "Anh đã cân nhắc điều này từ rất lâu rồi, trước cả khi em bước qua cánh cửa sắt đó. Hôm nay chỉ là ngày anh thực hiện nó."
Một khu vực trung tâm khác của căn phòng bắt đầu được chuẩn bị, người phụ nữ áo dài đen ra hiệu cho vài người phụ tá mang tới một chiếc bàn nhỏ, trên đó đặt một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo tôi chưa từng thấy trước đó, có lẽ là vật dụng dành riêng cho nghi thức đặc biệt này.
Người Giữ Sổ tiến lại gần, đứng bên cạnh chiếc bàn, chuẩn bị chủ trì nghi thức, khuôn mặt bà vẫn chìm trong ánh sáng ngược quen thuộc, nhưng tôi cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong dáng đứng của bà, một sự căng thẳng nhẹ, gần như con người, mà tôi chưa từng thấy ở bà trước đó.
Đám đông dần lặng xuống, chuẩn bị chứng kiến một điều họ biết rõ sẽ trở thành một câu chuyện được kể lại nhiều năm sau, và tôi đứng đó, bất lực, nhìn người đàn ông từng dẫn đường cho tôi bước những bước cuối cùng tới một điều tôi không có cách nào ngăn cản được nữa.
Tôi cố tìm ánh mắt của những người tôi quen giữa đám đông, hy vọng tìm được một chút an ủi trước khoảnh khắc sắp tới. Bảo Trâm đứng đó, hai tay ôm lấy miệng, mắt mở to kinh hoàng. Cô Tuyết đứng bất động, vẻ mặt khó đoán như thường lệ nhưng có gì đó rung động thoáng qua. Ngay cả Vũ Đại Phong, từ khu vực VIP, cũng ngừng trò chuyện, dõi theo với một sự chú ý hiếm hoi, có lẽ đang tính toán giá trị thông tin của khoảnh khắc lịch sử này cho những mục đích riêng của ông.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 77 →