🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Chúng tôi đã cân nhắc." Giọng nói đầu tiên trong số năm bóng đen vang lên, lạnh lùng, dứt khoát. "Cáo buộc thứ nhất, xâm nhập bằng danh tính giả, là hành vi vi phạm nghiêm trọng. Cáo buộc thứ hai, dù xảy ra trước khi cô gia nhập vũ hội, vẫn phản ánh trực tiếp tới độ tin cậy của cô trong hệ thống này."

Tôi đứng đó, tim đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, chờ đợi từng chữ tiếp theo.

"Quyết định của Hội Đồng: chuyển Ghế Trống, hiệu lực ngay lập tức."

Một tiếng ồ nhỏ vang lên khắp đám đông. Tôi cảm nhận cả cơ thể mình đông cứng lại, mọi âm thanh xung quanh như bị nhấn chìm dưới một lớp nước dày đặc. Ghế Trống. Chính xác điều tôi đã chứng kiến xảy ra với Mỵ Hân, giờ đây đang chuẩn bị xảy ra với chính tôi.

Tôi nhắm mắt lại một giây, chuẩn bị tinh thần cho luồng ánh sáng đỏ lạnh lẽo tôi biết sẽ sớm bao trùm lấy mình.

Nhưng trước khi bất cứ điều gì xảy ra, một giọng nói khác vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng, đủ lớn để cả căn phòng rộng lớn này đều nghe rõ.

"Trước khi Hội Đồng tuyên án." Lãm nói, bước ra khỏi đám đông, tiến thẳng về phía trung tâm, đứng cạnh tôi. "Tôi có một đề nghị."

Tôi mở mắt, quay sang nhìn anh, không hiểu anh đang định làm gì, một nỗi sợ mới, khác hẳn nỗi sợ dành cho chính mình, dâng lên trong lòng tôi.

"Lãm, đừng." Tôi thì thầm, đủ nhỏ để chỉ mình anh nghe được, tay tôi vô thức nắm lấy tay áo anh, cố kéo anh lùi lại.

Anh không nhìn tôi, mắt vẫn hướng thẳng về phía năm bóng đen, vẻ mặt bình thản kỳ lạ, như thể anh đã cân nhắc quyết định này từ rất lâu trước khi bước chân vào Đại Hội tối nay, có lẽ từ chính đêm anh thú nhận với tôi trong căn phòng nhỏ đó. Anh khẽ đặt bàn tay mình lên tay tôi, gỡ nhẹ ra khỏi tay áo, một cử chỉ dịu dàng nhưng dứt khoát, không để lại chỗ cho bất kỳ sự thương lượng nào.

Tôi nhìn quanh, thấy Bảo Trâm đưa tay lên che miệng, thấy Cô Tuyết đứng bất động, ánh mắt khó đoán, thấy cả Người Giữ Sổ, đứng lặng ở rìa đám đông, dáng người bất động hơn bao giờ hết, như thể bà đang chứng kiến một điều gì đó bà đã tiên đoán từ rất lâu nhưng vẫn không tránh khỏi một khoảnh khắc chấn động nội tâm hiếm hoi.

Năm bóng đen im lặng một lúc, rồi giọng nói đầu tiên cất lên, có phần ngạc nhiên hiếm hoi lộ ra qua sự chậm rãi của câu hỏi.

"Người Dẫn Vòng có đề nghị gì?"

Lãm hít một hơi sâu, và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy anh đưa tay lên, chỉnh lại cúc tay áo bên trái, rồi bên phải, một lần cuối cùng, chậm rãi, gần như một nghi thức tự nguyện chào từ biệt với chính thói quen che giấu đã đi cùng anh suốt bao năm.

"Tôi xin làm vật thế chấp." Anh nói, giọng vang rõ, không một chút run rẩy. "Đổi phần cảm nhận thật cuối cùng còn sót lại của tôi, để xoá tội của cô ấy khỏi hồ sơ chính thức của vũ hội này."

Cả căn phòng rộng lớn chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, sâu hơn bất kỳ khoảnh khắc im lặng nào tôi từng trải qua kể từ đêm đầu tiên bước qua cánh cửa sắt sơn xanh rêu, và tôi đứng đó, bất lực, không thể thốt ra một lời nào để ngăn cản điều sắp xảy ra.

"Lãm." Tôi gọi tên anh lần nữa, giọng vỡ ra, không còn giữ được vẻ bình tĩnh nào nữa. "Anh không cần làm vậy. Em có thể tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình."

Anh quay sang tôi lần đầu tiên kể từ khi bước ra khỏi đám đông, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên quyết tuyệt đối. "Anh biết em có thể." Anh nói, giọng chỉ đủ cho tôi nghe. "Nhưng đây không phải vì em không đủ mạnh mẽ. Đây là lựa chọn của anh, và anh cần em để anh làm điều đó."

Năm bóng đen phía trước bắt đầu thì thầm bàn bạc với nhau, một âm thanh rì rầm không rõ nội dung nhưng đủ để cho thấy đề nghị của Lãm đang được cân nhắc nghiêm túc, không bị bác bỏ ngay lập tức như tôi từng lo sợ.

Hết Chương 75

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 76
← TrướcTiếp →