Trong khoảng chờ đợi trước khi năm bóng đen lên tiếng, thời gian như chậm lại. Đám đông xung quanh trở nên mờ nhoè, tiếng động của căn phòng rộng lớn lùi xa dần, như bị nhấn chìm dưới nước. Còn lại chỉ có tôi và một khoảng lặng dày đặc.
Tôi muốn nói với bạn một điều, ngay lúc này, trước khi bất cứ điều gì khác xảy ra.
Suốt câu chuyện này, tôi đã kể lại mọi thứ theo cách tôi muốn bạn tin. Tôi đã bỏ qua một số chi tiết. Tôi đã đổi trình tự một vài khoảnh khắc để chúng nghe có lý hơn. Tôi đã tô đậm nỗi sợ của mình ở những chỗ có lợi, và làm nhạt đi phần tính toán lạnh lùng ở những chỗ khác. Đó là nghề của tôi. Đó cũng là cách tôi sống sót qua tám tháng vừa rồi.
Tám tháng trước, tôi không hề bị ép buộc.
Không ai đe doạ tôi. Không ai gí súng vào đầu tôi. Một khách hàng lớn, người trả tôi mức thù lao cao nhất tôi từng nhận, hỏi tôi có biết chi tiết đời tư nào đủ "thật" để làm một chiến dịch nổi bật hơn đối thủ hay không. Tôi có. Tôi biết một chi tiết về Nhi, một chi tiết con bé chỉ kể cho tôi nghe, tin tưởng tôi tuyệt đối vì tôi là chị của nó.
Tôi đã kể lại chi tiết đó, đã biên tập nó, đã làm nó nghe "thật đến đau" hơn cả bản gốc, đúng kỹ năng tôi vẫn tự hào. Tôi nhận tiền. Tôi dùng số tiền đó để trả nợ, để mua thời gian, để tiếp tục sống một cuộc đời tôi tưởng là bình thường.
Tôi không biết, lúc đó, rằng chi tiết ấy sẽ trở thành cánh cửa mở ra cho vũ hội này tìm tới Nhi.
Có lẽ tôi đã biết, ở một góc sâu nào đó trong lòng, và chỉ chọn không nhìn vào nó.
Tôi nhớ rõ buổi tối đó. Nhi gọi cho tôi ngay sau khi bài đăng lên, giọng con bé vui vẻ, khoe hợp đồng vừa ký, không hề biết gì về vai trò của tôi trong đó. Tôi đã chúc mừng con bé. Tôi đã cười. Tôi đã nói dối, ngay trong khoảnh khắc đáng lẽ phải là lúc tôi thú nhận, và tôi đã chọn cách dễ hơn.
Sau đó, tôi không nhắc lại chuyện đó với ai, kể cả với chính mình, cho tới đêm Nhi biến mất.
Tôi không xin bạn tha thứ. Tôi không nghĩ mình xứng đáng với điều đó. Tôi chỉ muốn, một lần duy nhất trong toàn bộ câu chuyện này, kể cho bạn nghe đúng như nó đã xảy ra, không thêm không bớt, không lọc lại cho hay hơn.
Đây là lần duy nhất tôi không lọc gì cả. Tôi không chắc bạn có tin không. Tôi cũng không chắc có nên tin chính tôi lúc này không.
Tôi đã kể cho bạn nghe rất nhiều điều trong suốt hành trình này. Về Nhi. Về vũ hội. Về Lãm. Về những gì tôi tưởng mình đang đi tìm. Nhưng có một điều tôi chưa từng nói thẳng, cho tới lúc này: tôi không chắc tôi bắt đầu hành trình này để cứu Nhi, hay để cứu chính hình ảnh của mình trong mắt con bé, trong mắt mẹ, trong mắt bất kỳ ai từng tin tưởng tôi.
Có lẽ cả hai đều đúng. Có lẽ không cái nào đúng hoàn toàn. Tôi không còn chắc chắn về ranh giới đó nữa, và có lẽ, đó chính xác là điều tôi cần phải học cách sống chung, dù đêm nay kết thúc như thế nào.
Ánh sáng quanh tôi bắt đầu rõ nét trở lại. Tiếng động của căn phòng ùa về, đám đông hiện ra rõ ràng hơn, và tôi nghe thấy giọng nói đầu tiên trong số năm bóng đen cất lên, chuẩn bị công bố điều tôi đã chờ đợi suốt bảy ngày qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 75 →