Tôi đứng ở trung tâm, dưới luồng ánh sáng chiếu thẳng xuống, cảm nhận rõ ràng sức nặng của hàng trăm ánh mắt đang dồn về phía mình. Người phụ nữ áo dài đen đứng bên cạnh, đọc lại những cáo buộc, giọng vang khắp không gian im lặng tuyệt đối.
"khong.loc, tên thật Đặng Thảo Vy, bị cáo buộc hai tội danh." Bà tuyên đọc. "Một, xâm nhập vũ hội bằng danh tính giả với mục đích điều tra. Hai, từng bán bí mật riêng tư của em gái mình, Đặng Thảo Nhi, cho một hợp đồng thương mại, trước khi gia nhập vũ hội này."
Tôi đứng thẳng, cố giữ bình tĩnh, dù toàn thân đang run lên vì căng thẳng. Trong một góc trí óc còn tỉnh táo, tôi để ý cách người phụ nữ áo dài đen đọc bản cáo trạng, giọng đều, không nhấn nhá, đúng phong cách một người đọc thủ tục đã quen thuộc tới mức không còn cảm xúc riêng với nội dung, dù nội dung đó đang định đoạt cả cuộc đời tôi.
"Cô có gì để nói không?" Bà hỏi, giọng không thiên vị, chỉ đơn thuần thực hiện đúng thủ tục.
Tôi hít một hơi sâu, nhìn quanh đám đông một lượt, tìm thấy Lãm, tìm thấy Bảo Trâm, tìm thấy cả những gương mặt xa lạ đang chờ đợi câu trả lời của tôi.
"Cáo buộc thứ nhất đúng." Tôi nói, giọng vang rõ hơn tôi tưởng mình có thể có. "Tôi đã xâm nhập bằng danh tính giả, vì tôi cần tìm em gái mình, và tôi không biết cách nào khác."
Tôi dừng lại một giây, lấy thêm một hơi thở trước khi tiếp tục.
"Cáo buộc thứ hai cũng đúng." Tôi nói, không một chút do dự, không một lời biện minh đi kèm. "Tám tháng trước, tôi đã bán một bí mật của Nhi cho một hợp đồng lớn, vì áp lực tài chính, vì một phút yếu lòng tôi không có cách nào bào chữa cho nó. Đó là sự thật, và tôi không tìm cách phủ nhận nó nữa."
Một tiếng xôn xao nhỏ lan khắp đám đông, dù phần lớn đã đoán được câu trả lời này từ những tin đồn lan truyền suốt bảy ngày qua.
"Cô có muốn xin sự khoan hồng không?" Người phụ nữ áo dài đen hỏi, một câu hỏi mang tính thủ tục nhưng cũng là cơ hội cuối cùng để tôi tự bào chữa.
Tôi nhìn thẳng vào bà, rồi nhìn quanh đám đông một lần nữa.
"Không." Tôi nói, giọng chắc chắn. "Tôi không xin sự tha thứ, vì tôi không nghĩ mình xứng đáng được tha thứ chỉ bằng cách đứng đây nói ra sự thật. Tôi chỉ muốn nói rằng, dù kết quả tối nay là gì, tôi sẽ không còn né tránh nó nữa."
Câu trả lời đó, ngắn gọn, không cầu xin, không đổ lỗi, dường như khiến cả người phụ nữ áo dài đen cũng phải khựng lại một giây, một phản ứng hiếm hoi trước một bị cáo không cố gắng biện minh cho bản thân.
"Hội Đồng sẽ cân nhắc và đưa ra phán quyết ngay bây giờ." Bà nói, quay về phía một khu vực tối hơn, nơi năm bóng đen quen thuộc đã xuất hiện, đứng thành hàng ngang, chuẩn bị công bố quyết định cuối cùng.
Tôi đứng đó, tim đập dồn dập, chờ đợi một phán quyết tôi biết có thể thay đổi hoàn toàn phần còn lại của cuộc đời mình, không còn gì để che giấu, không còn gì để mất thêm ngoài chính bản thân mình đang đứng trần trụi trước toàn thể vũ hội.
Tôi nhìn về phía đám đông một lần cuối trước khi năm bóng đen bắt đầu lên tiếng, thấy Bảo Trâm đứng yên, không quay đi như tôi lo sợ, chỉ đứng đó, dõi theo tôi với một ánh mắt tôi không đọc rõ được ý nghĩa, có lẽ vẫn còn tổn thương, nhưng không còn hoàn toàn xa cách như lần cuối chúng tôi gặp nhau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 74 →