Trước khi tôi kịp bước hẳn vào trung tâm, một sự nhiễu loạn bất ngờ nổi lên từ khu vực VIP, đủ để kéo sự chú ý của đám đông ra khỏi tôi trong giây lát. Vũ Đại Phong bước lên một bục nhỏ, tay cầm micro không dây, phong thái tự tin như đang chuẩn bị một bài phát biểu kinh doanh thông thường thay vì đứng giữa một nghi lễ bí ẩn.
"Xin phép được nói vài lời trước khi phán quyết chính diễn ra." Ông nói, giọng vang qua hệ thống âm thanh, đủ lớn để mọi người trong không gian rộng lớn này đều nghe rõ.
Người phụ nữ áo dài đen có vẻ bất ngờ nhưng không ngăn cản, có lẽ vì vị thế đặc biệt của ông trong mối quan hệ với vũ hội.
"VERANDIA xin đề nghị chính thức với Hội Đồng Chỉ Số." Ông tuyên bố, giọng đanh thép, tự tin. "Chúng tôi muốn mua trọn gói quyền tiếp cận dữ liệu Mảnh Gương của toàn bộ Ghế Trụ trở lên, với một mức giá xứng đáng, để phục vụ cho một chương trình hợp tác dài hạn giữa hai bên."
Một tiếng xôn xao lớn nổi lên khắp đám đông, nhiều người quay sang nhau thì thầm, kinh ngạc trước sự táo bạo của đề nghị công khai này.
Cô Tuyết, đứng trong khu vực đại diện MCN, phản ứng dữ dội nhất, bước hẳn ra phía trước, giọng gay gắt vang lên đối chọi lại.
"Đây là một đề nghị vi phạm nghiêm trọng quyền riêng tư của mọi KOL tôi quản lý." Bà nói, giọng không giấu nổi sự phẫn nộ. "Tôi phản đối mạnh mẽ, và tôi tin nhiều đại diện MCN khác cũng sẽ phản đối cùng tôi."
"Đây chỉ là đề nghị, không phải mệnh lệnh." Vũ Đại Phong đáp lại, giọng vẫn giữ được sự bình thản lạnh lùng đặc trưng. "Thị trường sẽ quyết định giá trị thật của nó. Phạt hai mươi triệu, hợp đồng ba trăm triệu, cô tự làm phép tính đi."
Câu nói đó, một biến thể của câu cửa miệng quen thuộc của ông, khiến vài người trong đám đông bật cười khẽ, một phản ứng khiến Cô Tuyết càng thêm tức giận.
Người phụ nữ áo dài đen giơ tay ra hiệu im lặng, giọng vang lên cắt ngang cuộc tranh cãi đang leo thang. "Đề nghị của VERANDIA sẽ được Hội Đồng xem xét riêng, sau Đại Hội. Đêm nay, chúng ta tập trung vào nghi thức chính đã định."
Vũ Đại Phong gật đầu, không phản đối, bước xuống khỏi bục, quay lại khu vực VIP với vẻ mặt hài lòng của một người vừa gieo xuống một hạt giống quan trọng, không cần thu hoạch ngay lập tức.
Tôi đứng đó, tạm thời bị lãng quên giữa cơn bão chú ý mới, quan sát toàn bộ diễn biến với một cảm giác phức tạp: vừa nhẹ nhõm vì có thêm vài phút trì hoãn, vừa lo lắng vì nhận ra quy mô thật sự của những gì đang bị đặt lên bàn cân đêm nay không chỉ giới hạn ở số phận cá nhân tôi, mà còn liên quan tới sự riêng tư của hàng trăm con người khác đang đứng trong căn phòng này.
Người phụ nữ áo dài đen quay lại nhìn tôi, ra hiệu tiếp tục bước tới trung tâm, nơi phiên xử của tôi, dù bị gián đoạn, vẫn đang chờ đợi phía trước.
Tôi liếc nhìn Cô Tuyết một lần trước khi bước tiếp, thấy bà vẫn đứng đó, hai tay siết chặt, ánh mắt dõi theo Vũ Đại Phong rời đi với một sự căm phẫn kìm nén. Tôi hiểu, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, rằng cuộc chiến giữa hai thế lực này còn lâu mới kết thúc, và tôi, dù muốn hay không, vẫn đang đứng ngay giữa lằn ranh của nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 73 →