Địa điểm Đại Hội không phải Phòng Gương quen thuộc, mà một không gian tôi chưa từng thấy trước đó, rộng lớn hơn nhiều, có lẽ là tầng hầm khổng lồ của cùng toà nhà, trần cao vút, ánh đèn từ hàng trăm ngọn nến kết hợp với ánh sáng nhân tạo tạo thành một khung cảnh vừa hoành tráng vừa rợn người.
Toàn bộ vũ hội quy tụ về đây, đông đúc hơn bất kỳ sự kiện nào tôi từng tham dự, mọi Ghế Tân Binh, Ghế Trụ, Ghế Danh Dự, tất cả đứng chen chúc trong một không gian được thiết kế để chứa đựng và tôn vinh quy mô của toàn bộ hệ thống này. Tôi nhận ra vài gương mặt quen thuộc rải rác trong đám đông, những Tân Binh tôi từng gặp thoáng qua ở các buổi lễ đầu tiên, giờ đã leo lên những vị trí khác nhau, một minh chứng sống động cho việc thời gian trong vũ hội này trôi nhanh và khắc nghiệt hơn nhiều so với thế giới bên ngoài.
Tôi đứng ở một góc, mặc bộ đầm trang trọng nhất tôi có, tay siết chặt lấy quai túi xách chứa cuốn sổ tay của mình, cố giữ bình tĩnh trước những gì sắp diễn ra.
Tôi thấy Lãm đứng không xa, ăn mặc chỉnh tề hơn thường lệ, ánh mắt tìm tôi ngay khi tôi bước vào, một sự an ủi nhỏ giữa nỗi lo lắng bao trùm. Tôi cũng thấy Cô Tuyết, đứng cùng một nhóm đại diện MCN khác, ánh mắt bà lướt qua tôi một giây rồi quay đi, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng. Xa hơn, tôi thấy khu vực dành cho khách VIP, nơi Vũ Đại Phong đứng cùng vài người tôi không quen mặt, phong thái tự tin quen thuộc không hề suy suyển.
Người Giữ Sổ đứng ở vị trí trung tâm, gần khu vực sẽ diễn ra nghi thức chính, dáng đứng bất động, khuôn mặt lại chìm trong ánh sáng ngược quen thuộc, như thể khoảnh khắc bà để lộ mặt đêm hôm trước chưa từng xảy ra.
Một tiếng chuông lớn vang lên, âm thanh trầm đục lan toả khắp không gian, ra hiệu buổi lễ chính thức bắt đầu. Đám đông im lặng gần như ngay lập tức, một sự tuân thủ kỷ luật tôi chưa từng thấy ở bất kỳ sự kiện nào khác của vũ hội.
Người phụ nữ áo dài đen bước ra trung tâm, giọng vang khắp không gian rộng lớn nhờ một hệ thống âm thanh tôi không nhìn thấy nguồn.
"Đại Hội mùa này chính thức bắt đầu." Bà tuyên bố. "Đêm nay, Bảng Đỉnh Ẩn lớn nhất mùa sẽ được chốt lại. Đêm nay, cũng là đêm Hội Đồng Chỉ Số sẽ đưa ra phán quyết cuối cùng cho một trường hợp đặc biệt."
Tôi cảm nhận hàng trăm ánh mắt bắt đầu tìm kiếm, một số đã biết rõ "trường hợp đặc biệt" đó là ai nhờ tin đồn lan truyền suốt bảy ngày qua, một số khác tò mò dõi theo phản ứng của đám đông để đoán ra danh tính.
"khong.loc." Người phụ nữ áo dài đen gọi tên, giọng vang rõ khắp không gian im lặng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi đám đông, tiến về phía trung tâm, nơi số phận của tôi sẽ được quyết định trước toàn thể vũ hội, không còn nơi nào để ẩn náu, không còn cách nào để "lọc" lại sự thật thêm một lần nào nữa.
Bước đi trên quãng đường ngắn nhưng dài như vô tận đó, tôi liếc nhìn Lãm một lần, thấy anh gật đầu nhẹ, một cử chỉ động viên kín đáo giữa hàng trăm ánh mắt xa lạ. Tôi cũng liếc thấy Bảo Trâm, đứng lẫn trong đám đông ở một góc xa, ánh mắt cô không còn giận dữ như lần cuối chúng tôi gặp nhau, chỉ còn lại một sự chờ đợi phức tạp, khó gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 72 →