🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, dù Đại Hội chỉ diễn ra vào buổi tối. Tôi cần thời gian một mình, đi bộ, để sắp xếp lại toàn bộ suy nghĩ trước khi đối diện với mọi thứ đang chờ đợi phía trước.

Tôi đi bộ dọc theo con đường quen thuộc gần nhà, thành phố vẫn còn yên tĩnh vào giờ này, chỉ có vài người tập thể dục sớm và những gánh hàng rong bắt đầu dọn hàng cho một ngày mới. Một bà cụ bán xôi quen mặt gật đầu chào tôi như mọi buổi sáng, không hề hay biết đây có thể là buổi sáng cuối cùng tôi còn được sống một cuộc đời bình thường theo đúng nghĩa của nó. Không khí trong lành hiếm hoi trước khi cái nóng oi ả thường ngày ập tới, một khoảnh khắc bình yên giả tạo trước cơn bão tôi biết sẽ ập tới vào tối nay.

Tôi nghĩ lại toàn bộ hành trình đã qua, từ đêm đầu tiên nhận Thiệp Không Dấu cho tới hiện tại. Tôi nghĩ tới Nhi, tới Mảnh Gương mang tên con bé, tới ánh mắt "vừa háo hức vừa sợ hãi" Bảo Trâm từng mô tả. Tôi nghĩ tới Mỵ Hân, người tôi chưa từng có cơ hội nói lời xin lỗi trọn vẹn. Tôi nghĩ tới Bảo Trâm, người đã mất niềm tin vào tôi theo cách tôi không chắc có thể lấy lại được. Tôi nghĩ tới Lãm, tới sự thật phức tạp về mối quan hệ giữa chúng tôi, tới cái giá anh đã và đang trả cho việc cố gắng lật đổ một phần của hệ thống này.

Và tôi nghĩ tới chính mình, tới người tôi đã trở thành trong suốt hành trình này, một người vừa can đảm hơn, vừa mất mát nhiều hơn so với người đã bước qua cánh cửa sắt sơn xanh rêu lần đầu tiên.

Tôi rẽ vào con hẻm dẫn tới địa điểm sẽ diễn ra Đại Hội tối nay, dù chưa tới giờ, chỉ muốn nhìn lại nơi này một lần dưới ánh sáng ban ngày, khác hẳn hình ảnh tối tăm bí ẩn tôi vẫn quen thấy.

Ánh nắng sớm chiếu thẳng vào con hẻm từ một góc tôi chưa từng để ý trước đó, chiếu ngược khiến tôi phải nheo mắt lại, một hình ảnh đối lập hoàn toàn với bóng tối dày đặc của đêm đầu tiên tôi bước vào đây, run rẩy, không biết mình đang tiến vào điều gì.

Tôi đứng đó một lúc lâu, để ánh nắng ấm áp phủ lên mặt mình, cố ghi nhớ cảm giác này, cảm giác của ánh sáng ban ngày bình thường, trước khi bước vào một đêm mà tôi biết sẽ định hình lại toàn bộ phần còn lại của cuộc đời mình, theo cách này hay cách khác.

Điện thoại tôi rung, một tin nhắn từ Lãm: "Anh sẽ ở đó tối nay. Dù chuyện gì xảy ra, em không đơn độc." Tôi đọc dòng tin nhắn đó nhiều lần, cảm nhận một chút hơi ấm hiếm hoi giữa nỗi lo lắng đang bao trùm lấy mình.

Tôi gõ lại một câu trả lời ngắn, chân thành: "Cảm ơn anh." Rồi cất điện thoại vào túi, quay người bước ra khỏi con hẻm, chuẩn bị tinh thần cho một ngày dài phía trước, một ngày tôi biết sẽ kết thúc bằng một đêm không giống bất kỳ đêm nào tôi từng trải qua.

Trên đường về, tôi ghé qua quán cà phê quen thuộc, gọi một ly như mọi khi, ngồi xuống bàn quen thuộc, cố tận hưởng vài phút bình thường cuối cùng trước khi cả ngày còn lại bị cuốn vào những chuẩn bị căng thẳng cho tối nay. Tôi mở laptop, cố hoàn thành nốt vài công việc còn dang dở, một nỗ lực vô ích để giữ cho tâm trí bận rộn, tránh xa những suy nghĩ về những gì có thể xảy ra chỉ vài giờ nữa.

Hết Chương 70

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 71
← TrướcTiếp →