🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảy ngày trôi qua nhanh hơn tôi tưởng, mỗi ngày trôi qua đều mang theo một cảm giác đếm ngược nặng nề, dù cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn như thể không có gì bất thường. Lãm nhắn tin hỏi thăm mỗi ngày, những tin nhắn ngắn gọn nhưng đều đặn, như một sợi dây vô hình giữ tôi khỏi chìm hẳn vào nỗi sợ hãi đang lớn dần. Chúng tôi không nhắc lại cuộc trò chuyện trong căn phòng nhỏ đêm hôm đó, cả hai ngầm hiểu cần thời gian để mỗi người tự sắp xếp lại cảm xúc của riêng mình trước khi có thể nói tiếp. Tôi vẫn viết caption cho khách hàng, vẫn trả lời tin nhắn công việc, một lớp vỏ bọc bình thường tôi cố duy trì để không ai xung quanh nhận ra cơn bão đang chờ đợi tôi phía trước.

Tối cuối cùng trước Đại Hội, tôi tới nhà mẹ, không báo trước lý do thật, chỉ nói muốn ăn cơm cùng mẹ một bữa. Mẹ vui vẻ chuẩn bị một bữa cơm đầy đủ hơn thường lệ, có cả món cá kho tộ tôi thích nhất từ nhỏ, dù tôi không nói gì về việc đây có thể là lần cuối cùng theo một nghĩa nào đó tôi chưa dám nghĩ tới trọn vẹn.

Chúng tôi ăn cơm, nói chuyện về những điều bình thường, về công việc, về hàng xóm, về dự định sửa lại mái nhà mùa mưa tới. Tôi lắng nghe từng câu mẹ nói với một sự chú tâm khác thường, cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: cách mẹ cười khi kể một câu chuyện vui, cách mẹ vô thức gõ nhẹ đũa lên miệng bát khi suy nghĩ, cách ánh đèn vàng trong bếp phản chiếu lên mái tóc đã điểm bạc của mẹ.

"Con có chuyện gì giấu mẹ à?" Mẹ hỏi bất chợt, đặt đũa xuống, nhìn tôi với ánh mắt dò xét quen thuộc.

Tôi khựng lại, cân nhắc trong đầu hàng chục câu trả lời khác nhau, tất cả đều là những phiên bản "lọc" quen thuộc tôi có thể dùng để trấn an mẹ. Câu cửa miệng cũ thoáng qua đầu tôi, nhưng lần này, tôi không nói ra nó, kể cả trong đầu.

"Con chỉ nhớ mẹ thôi." Tôi nói, một câu trả lời không hoàn toàn là dối trá, cũng không hoàn toàn là sự thật đầy đủ, một khoảng giữa tôi cho phép mình đứng lại trong đêm nay.

Mẹ nhìn tôi thêm một lúc, có lẽ cảm nhận được điều gì đó bất thường nhưng chọn không ép tôi nói thêm, chỉ mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu tôi như hồi tôi còn nhỏ.

"Con lớn rồi mà mẹ vẫn cứ lo." Mẹ nói, giọng ấm áp. "Nhưng dù con có chuyện gì, mẹ cũng luôn ở đây."

Câu nói đó, đơn giản nhưng chân thành, khiến mắt tôi cay xè. Tôi cúi đầu, giả vờ tập trung ăn nốt bát cơm, cố giấu đi cảm xúc đang trào dâng mạnh mẽ hơn tôi có thể kiểm soát.

Trước khi ra về, tôi ôm mẹ thật lâu, lâu hơn bình thường rất nhiều, hít lấy mùi hương quen thuộc của mẹ như đang cố lưu giữ nó vào một nơi sâu thẳm nhất trong ký ức, phòng khi ngày mai mọi thứ đổi khác theo một cách tôi chưa lường trước được.

"Con về cẩn thận nha." Mẹ nói, đứng ở cửa vẫy tay tiễn tôi, dáng người nhỏ bé nhưng vững chãi dưới ánh đèn hiên nhà.

Tôi ngồi trên xe, nhìn qua kính chiếu hậu hình ảnh mẹ đứng vẫy tay dần khuất sau góc đường, một hình ảnh tôi biết mình sẽ mang theo, dù ngày mai có mang tới điều gì đi chăng nữa.

Về tới phòng trọ, tôi không ngủ ngay, chỉ ngồi lặng lẽ soạn lại vài thứ cần thiết cho ngày mai: bộ đầm trang trọng nhất tôi có, tấm thẻ Ghế Trụ, cuốn sổ tay bìa da vẫn còn dang dở câu văn chưa hoàn thành từ đêm ở villa. Tôi cầm cuốn sổ lên, đọc lại dòng chữ dở dang lần cuối, rồi đặt nó vào túi xách, mang theo, như một lời hứa thầm lặng rằng ngày mai, dù kết quả ra sao, tôi sẽ không còn né tránh sự thật của chính mình nữa.

Hết Chương 69

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 70
← TrướcTiếp →