🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau cuộc trò chuyện với Lãm, tâm trí tôi quay cuồng tới mức tôi cần một khoảng lặng trước khi có thể tiếp tục suy nghĩ mạch lạc về bất cứ điều gì. Tôi rời khỏi căn phòng nhỏ, đi lang thang qua các hành lang của Phòng Gương, không có đích đến cụ thể, chỉ cần di chuyển để giữ cho đầu óc khỏi sụp đổ dưới sức nặng của quá nhiều sự thật ập tới cùng lúc.

Tôi tìm thấy Người Giữ Sổ đứng ở khu vực quen thuộc, giữa những hàng gương bà vẫn thường lui tới, như thể bà biết trước tôi sẽ tìm tới đây.

"Đêm nay là một đêm nặng nề với cô." Bà nói, không phải một câu hỏi, chỉ là một quan sát điềm tĩnh.

"Vâng." Tôi đáp, giọng mệt mỏi. "Tôi vừa biết Hội Đồng sẽ quyết định số phận tôi sau bảy ngày nữa, tại Đại Hội lớn nhất mùa. Tôi cũng vừa biết Lãm đã lừa dối tôi, theo một cách nào đó, ngay từ đầu."

Bà im lặng một lúc, rồi làm một điều tôi chưa từng thấy bà làm trước đó: bước ra khỏi vùng ánh sáng ngược vẫn luôn che khuất khuôn mặt bà, tiến lại gần một ngọn đèn khác, để ánh sáng chiếu thẳng vào mặt bà lần đầu tiên.

Tôi nhìn rõ khuôn mặt bà, một gương mặt vẫn còn nét đẹp dù đã qua nhiều năm, đôi mắt bình thản tuyệt đối, không một nếp nhăn lo âu nào, như thể thời gian đã ngừng tác động lên bà theo cách thông thường vẫn tác động lên mọi người khác.

"Tôi nghĩ đã tới lúc cô cần biết tôi là ai." Bà nói, giọng vẫn đều đều nhưng có một sự trang trọng mới. "Tên thật của tôi là Huỳnh Bảo Nghi."

Tôi đứng sững. Cái tên đó, dù không gợi lại ký ức trực tiếp nào trong tôi, mang một trọng lượng tôi cảm nhận được ngay lập tức qua cách bà nói ra nó, như một điều gì đó bà đã giấu kín suốt nhiều năm.

"Mười năm trước, tôi từng là một trong những gương mặt nổi tiếng nhất thế hệ đầu tiên của ngành này." Bà nói, mắt nhìn xuống một điểm vô định trên sàn, chìm vào một ký ức chỉ mình bà thấy được. "Trên các nền tảng đời đầu, thời chưa có video ngắn, chỉ có ảnh và những dòng chữ dài. Tôi từng nghĩ mình hiểu rõ cái giá của sự nổi tiếng, cho tới khi tôi bước vào đây, và nhận ra mình chẳng hiểu gì cả."

"Chuyện gì đã xảy ra với bà?" Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn, cảm nhận rõ đây là một khoảnh khắc hiếm hoi bà cho phép mình mở lòng.

"Tôi leo lên đỉnh cao nhanh, giống như em." Bà nói, chuyển sang xưng hô gần gũi hơn lần đầu tiên. "Tôi đạt Ghế Danh Dự trong thời gian kỷ lục lúc đó. Rồi tôi phẳng hoá hoàn toàn, năm hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, nhanh hơn bất kỳ ai từng thấy trước hay sau tôi."

"Bà có hối hận không?" Tôi hỏi, câu hỏi tôi luôn muốn hỏi bà nhưng chưa từng dám hỏi thẳng theo cách này.

"Tôi đã trả lời câu đó rồi." Bà nói, một nụ cười nhạt, gần như dịu dàng thoáng qua khuôn mặt bà lần đầu tiên tôi từng thấy. "Tôi không còn từ vựng cho nó. Nhưng giờ, đứng đây, nhìn em, tôi nghĩ tôi hiểu ra một điều tôi chưa từng để ý trước đó: có lẽ tôi vẫn còn nhớ được cảm giác của việc từng có nó, dù không thể gọi lại được chính nó."

Bà nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt bình thản nhưng mang một cường độ mới. "Mảnh gương này không nặng." Bà nói, tay khẽ chạm vào một khung kim loại gần đó. "Nó chỉ không còn thuộc về ai nữa. Đó là điều tôi muốn em hiểu, trước khi em quyết định bước tiếp theo của mình trong bảy ngày tới. Cái giá thật sự không phải là mất mát. Là việc không còn ai, kể cả chính em, biết được em đã mất gì."

Tôi đứng lặng, cảm nhận từng lời bà nói khắc sâu vào tâm trí, nặng nề hơn bất kỳ lời cảnh báo nào tôi từng nghe từ Lãm hay từ bất kỳ ai khác. Đây không phải một lời đe doạ. Đây là một sự thật, được nói ra bởi người duy nhất tôi từng gặp có đủ tư cách để nói nó mà không bị nghi ngờ là phóng đại hay thêu dệt.

"Cảm ơn bà đã tin tưởng kể cho tôi nghe." Tôi nói, giọng nghẹn lại.

Bà gật đầu nhẹ, rồi lùi lại vào vùng ánh sáng ngược quen thuộc, khuôn mặt bà lại chìm vào bóng tối như trước, như thể khoảnh khắc để lộ ra vừa rồi chỉ là một ngoại lệ hiếm hoi bà cho phép mình, chỉ dành riêng cho tôi, chỉ trong đêm nay.

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →