🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Cô ấy đã leo lên Ghế Trụ nhanh nhất trong lịch sử vũ hội gần đây, dưới sự dẫn dắt của tôi." Lãm nói, giọng vang rõ, không hề run sợ trước năm bóng đen. "Tôi xin nhận trách nhiệm về việc để một Tân Binh giữ danh tính giả qua mắt được hệ thống kiểm tra suốt nhiều tuần. Nếu cần trừng phạt vì lỗi giám sát, hãy trừng phạt tôi trước."

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

"Cô ấy vẫn phải chịu trách nhiệm cho hành vi của chính mình." Giọng nói lạnh lùng đáp lại.

"Tôi hiểu." Lãm nói. "Nhưng tôi xin Hội Đồng cho thêm thời gian trước khi ra phán quyết cuối cùng. Cô ấy đang tìm kiếm một người thân mất tích, không phải phá hoại vì ác ý. Hãy để tôi tìm hiểu rõ hơn toàn bộ sự việc trước khi các vị quyết định số phận của cô ấy."

Năm bóng đen thì thầm với nhau một lúc lâu, rồi giọng nói đầu tiên lên tiếng trở lại.

"Bảy ngày." Giọng nói tuyên bố. "Người Dẫn Vòng chịu trách nhiệm giám sát trực tiếp trong thời gian này. Sau bảy ngày, Hội Đồng sẽ triệu tập lại để ra phán quyết cuối cùng, tại Đại Hội lớn nhất mùa này, trước toàn thể vũ hội."

Buổi triệu tập kết thúc, năm bóng đen rời đi qua một lối cửa khác, để lại tôi và Lãm đứng giữa Phòng Gương trống trải, không khí căng thẳng dần lắng xuống nhưng chưa hoàn toàn tan biến.

"Cảm ơn anh." Tôi nói, giọng vẫn còn run. "Nhưng tại sao? Tại sao anh làm vậy?"

Lãm nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài, một âm thanh mệt mỏi tôi chưa từng nghe từ anh trước đó.

"Chúng ta cần nói chuyện. Riêng." Anh nói, dẫn tôi tới một căn phòng nhỏ tôi chưa từng vào trước đó, có lẽ là nơi anh vẫn dùng để họp kín với Hội Đồng.

Căn phòng nhỏ, chỉ có một chiếc bàn tròn và hai chiếc ghế, ánh đèn vàng dịu chiếu từ một ngọn đèn treo duy nhất trên trần. Anh đóng cửa, đứng đối diện tôi, ánh mắt phức tạp hơn bất kỳ lần nào tôi từng thấy, và lần đầu tiên, tôi thấy anh đưa tay lên chỉnh cúc tay áo không chỉ một lần mà liên tục, ba lần liền, như thể cơ thể anh không còn kiểm soát nổi phản xạ che giấu quen thuộc của chính mình.

"Anh biết em là ai, ngay từ đêm đầu tiên em bước qua cánh cửa sắt đó." Anh nói, giọng chậm rãi, từng chữ nặng nề. "Anh biết tên thật của em, biết em có một em gái tên Nhi, biết em bước vào đây để tìm con bé, trước cả khi em tự giới thiệu bằng bút danh khong.loc."

Tôi đứng sững, không tin nổi vào những gì mình vừa nghe. "Sao anh biết? Từ đâu?"

"Anh có nguồn tin riêng, từ trước khi em nhận Thiệp Không Dấu." Anh nói, không giải thích rõ nguồn tin đó là gì, khiến câu trả lời càng thêm bí ẩn. "Anh biết một phần câu chuyện về Nhi, về những gì đã xảy ra, trước khi em bước chân vào đây."

"Anh biết Nhi hiện giờ ở đâu?" Tôi hỏi, giọng gấp gáp, nắm lấy cánh tay anh.

"Không hoàn toàn." Anh nói, lắc đầu. "Nhưng anh biết đủ để hiểu rằng em sẽ tới đây, sớm hay muộn. Và khi em tới, anh đã quyết định sẽ dẫn đường cho em, không phải vì nhiệm vụ Người Dẫn Vòng thông thường."

"Vậy vì sao?" Tôi hỏi, giọng nhỏ lại.

"Tôi không chọn em vì em khác." Anh nói, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng vừa dịu dàng vừa nặng nề. "Tôi chọn em vì em còn thứ để mất. Anh cần một người như vậy, một người có đủ động lực và đủ điều để đánh mất, để cùng anh tìm cách lật đổ một phần của hệ thống này từ bên trong."

Tôi đứng lặng, cố tiêu hoá từng lớp ý nghĩa trong câu nói đó. Không phải một lời tỏ tình. Không phải một sự quan tâm đơn thuần. Một sự tính toán, dù có phần chân thành, đan xen với một điều gì đó tôi chưa dám gọi tên, sợ rằng gọi tên nó ra sẽ khiến cả hai chúng tôi phải đối diện với một điều còn phức tạp hơn nhiều.

"Anh dùng em." Tôi nói, giọng đau đớn hơn tôi định thể hiện. "Ngay từ đầu."

"Đúng." Anh không phủ nhận, không tìm cách giảm nhẹ. "Nhưng không chỉ có vậy. Anh không dùng từ để gọi tên phần còn lại, vì anh không chắc mình còn đủ khả năng cảm nhận nó đúng như nó vốn là, hay chỉ đang diễn lại một cảm giác anh nhớ mình từng có."

Câu nói đó, thành thật tới mức tàn nhẫn, khiến tôi vừa tổn thương vừa cảm động theo một cách tôi chưa từng trải qua trước đó. Đây không phải một lời biện minh dễ dàng. Đây là một người đang cố gắng thành thật hết mức có thể, trong giới hạn của một người đã mất đi phần lớn khả năng phân biệt cảm xúc thật của chính mình.

Hết Chương 67

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 68
← TrướcTiếp →