Tấm thiệp triệu tập tới vào sáng hôm sau, khác hẳn mọi tấm Thiệp Không Dấu tôi từng nhận, viền đen thay vì viền trơn thông thường, chỉ ba dòng chữ ngắn gọn, lạnh lùng: "Hội Đồng Chỉ Số yêu cầu cô có mặt. 20:00. Phòng Gương. Không được từ chối."
Tôi đọc dòng chữ đó nhiều lần, cảm nhận rõ ràng đây không phải một lời mời, mà là một lệnh triệu tập chính thức, thứ tôi chưa từng nghe ai nhắc tới trước đây trong suốt nhiều tuần lui tới vũ hội.
Tôi nhắn tin cho Lãm, hỏi anh có biết gì về việc này không. Anh trả lời sau một khoảng thời gian dài im lặng đáng lo ngại: "Anh biết. Anh sẽ có mặt. Đừng sợ, nhưng cũng đừng chủ quan."
Cả ngày hôm đó tôi không làm được việc gì ra hồn, ngồi trước laptop nhưng không gõ nổi một chữ, đầu óc chỉ quay cuồng với đủ loại viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra tối nay. Tôi tới đúng giờ, được dẫn xuống Phòng Gương qua một lối đi tôi chưa từng thấy trước đó, hẹp hơn, tối hơn, dẫn thẳng tới một khu vực trung tâm được thắp sáng đặc biệt, khác hẳn không khí lễ hội thường thấy.
Năm bóng người ngồi thành hàng ngang phía trước, mặc áo choàng đen trơn, mặt che kín hoàn toàn bởi những tấm mạng che mặt dày, không thể nhận ra bất kỳ đặc điểm nào. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Hội Đồng Chỉ Số xuất hiện trực tiếp, không còn là một khái niệm mơ hồ tôi chỉ nghe nhắc tới qua lời đồn.
"Đặng Thảo Vy." Một giọng nói vang lên từ hàng ghế, không rõ từ người nào trong số năm bóng đen, gọi thẳng tên thật của tôi, khiến tôi giật mình kinh hoàng.
"Sao... sao ngài biết tên tôi?" Tôi hỏi, giọng run rẩy, mọi lớp phòng thủ tôi cố giữ suốt bao lâu nay sụp đổ ngay lập tức.
"Chúng tôi biết mọi thứ cần biết." Giọng nói khác đáp, lạnh lùng. "Cô đã xâm nhập vũ hội này bằng danh tính giả, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc căn bản nhất của chúng tôi. Cô cũng đã, theo những gì vừa được báo cáo, từng bán một bí mật riêng tư của chính em gái mình cho mục đích thương mại, tám tháng trước khi bước chân vào đây."
Tôi đứng đó, không còn khả năng phủ nhận bất cứ điều gì, mọi tội lỗi tôi từng cố giấu giếm giờ được xướng lên công khai trước một hội đồng tôi không hề biết mặt.
"Cô có gì để nói trước khi chúng tôi đưa ra quyết định không?" Một giọng thứ ba hỏi, giọng nữ, sắc lạnh.
Tôi mở miệng, cố tìm một lời giải thích, một sự bào chữa, nhưng mọi từ ngữ đều trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi đang phơi bày.
"Tôi..." Tôi bắt đầu, giọng lạc đi.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân vang lên từ phía sau, dứt khoát, quen thuộc. Tôi quay lại, thấy Lãm bước vào, đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía năm bóng đen, một hành động công khai đứng về phía tôi chưa từng xảy ra trước đó trong suốt hành trình dài này.
"Trước khi các vị đưa ra phán quyết," Lãm nói, giọng vang rõ khắp căn phòng im lặng, "tôi có điều cần nói."
Cả căn phòng dường như nín thở, kể cả năm bóng đen phía trước cũng có một sự chuyển động khẽ, như đang chờ đợi với một sự ngạc nhiên hiếm hoi trước hành động bất ngờ của Người Dẫn Vòng.
Tôi đứng đó, tim đập loạn nhịp, không biết Lãm sắp nói ra điều gì, chỉ biết rằng bất cứ điều gì anh chuẩn bị nói ra lúc này sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của buổi tối định mệnh này.
Năm bóng đen phía trước trao đổi với nhau bằng những tiếng thì thầm không lọt ra ngoài, rồi giọng nói đầu tiên vang lên trở lại, không còn hoàn toàn lạnh lùng như lúc đầu.
"Người Dẫn Vòng có quyền phát biểu trước Hội Đồng. Nói đi."
Lãm hít một hơi, đứng thẳng hơn, và bắt đầu nói.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →