Buổi networking tối đó đông đúc như thường lệ, ánh đèn sân khấu chiếu rọi khắp sảnh chính, tiếng trò chuyện rì rào hoà lẫn tiếng nhạc nền êm dịu. Tôi đứng giữa một nhóm nhỏ các Ghế Trụ, cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường dù tâm trí vẫn còn nặng trĩu từ đêm không ngủ trong villa của Lãm.
Bảo Trâm xuất hiện đột ngột, không phải một Ghế Trụ, không có tư cách chính thức nào để bước vào khu vực này, nhưng cô đã tìm được cách nào đó lọt qua, có lẽ nhờ một mối quen biết tôi chưa từng biết tới. Sau này tôi mới biết, cô đã nhờ một người bạn cũ, từng làm phục vụ cho các sự kiện của vũ hội, mượn được một tấm thẻ khách mời tạm thời, chỉ để có cơ hội đối mặt trực tiếp với tôi ngay tại nơi tôi đang leo bảng, thay vì một quán ăn quen thuộc nơi mọi thứ có thể dễ dàng bị lấp liếm qua loa.
Cô bước thẳng tới chỗ tôi đứng, tay cầm một xấp giấy in, mặt căng thẳng nhưng quyết liệt.
"Chị." Cô gọi, giọng đủ lớn để vài người xung quanh quay lại nhìn.
Tôi quay ra, thấy cô, cảm nhận một cơn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra cô không tới đây để hoà giải.
"Em có bằng chứng." Bảo Trâm nói, đặt xấp giấy lên một chiếc bàn gần đó, đủ để những người xung quanh có thể nhìn thấy nếu họ muốn. "Tin nhắn giữa em và người bạn ở nhãn hàng, xác nhận thời gian cuộc gọi ẩn danh khớp chính xác với thời điểm chị biến mất khỏi mọi liên lạc trong ba tiếng đồng hồ, đúng đêm hôm đó."
Tôi nhìn xấp giấy, không cần đọc kỹ cũng biết nội dung của nó, cảm nhận không gian xung quanh dần thu hẹp lại, chỉ còn tôi, Bảo Trâm, và ánh mắt của vài người bắt đầu chú ý tới cuộc đối thoại căng thẳng này.
"Chị nói đi." Bảo Trâm nói, giọng run nhưng kiên quyết. "Nói với em là em sai. Nói với em chị không phải người đã bán bí mật của Nhi."
Tôi mở miệng. Không có từ ngữ nào tới.
Tôi nghĩ tới mọi cách tôi có thể "lọc" lại tình huống này, mọi kỹ thuật tôi đã dùng suốt ba năm qua để biến một sự thật khó nghe thành một câu chuyện dễ chấp nhận hơn. Tôi nghĩ tới việc đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho áp lực tài chính, cho một phút yếu lòng không đại diện cho con người thật của tôi.
Không câu nào trong số đó thoát ra khỏi miệng tôi.
Tôi đứng đó, giữa ánh đèn sân khấu, giữa những ánh mắt bắt đầu dồn về phía mình, và tôi không nói gì cả.
Sự im lặng đó, kéo dài chỉ vài giây nhưng cảm giác như hàng phút, chính là câu trả lời rõ ràng nhất tôi từng đưa ra kể từ khi câu chuyện này bắt đầu. Không phải một lời thú tội kịch tính. Không phải một lời xin lỗi được chuẩn bị sẵn. Chỉ là sự im lặng của một người không còn gì để lọc, không còn từ ngữ nào đủ khéo léo để che giấu sự thật đã quá rõ ràng trước mặt.
Bảo Trâm nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, chờ đợi, hy vọng, có lẽ tới giây phút cuối cùng, rằng tôi sẽ nói ra điều gì đó phủ nhận tất cả. Khi điều đó không xảy ra, một điều gì đó trong ánh mắt cô vỡ vụn, một niềm tin cuối cùng sụp đổ hoàn toàn.
"Vậy là thật." Cô nói, giọng nhỏ tới mức gần như chỉ là một hơi thở. "Tất cả đều là thật."
Cô quay lưng, bước đi, không chờ tôi nói thêm bất cứ điều gì, để lại tôi đứng đó, giữa đám đông đang bắt đầu thì thầm bàn tán, giữa xấp giấy bằng chứng vẫn còn nằm trên bàn, và giữa sự thật, cuối cùng, sau tám tháng trốn tránh, đã tìm được đường quay lại đúng chỗ của nó.
Tôi đứng bất động một lúc lâu sau khi Bảo Trâm khuất bóng, không buồn thu dọn xấp giấy vẫn còn nằm phơi ra đó, mặc kệ ánh mắt tò mò của những người xung quanh tiếp tục dán vào mình. Có một cảm giác lạ lùng len vào tôi, giữa nỗi đau mất đi một tình bạn quý giá và một sự nhẹ nhõm kỳ quái, gần như giải thoát, khi cuối cùng không còn gì để giấu giếm trước những người từng biết rõ mọi lớp vỏ bọc cẩn thận tôi đã dựng lên suốt nhiều tháng qua.
Một người phục vụ tới gần, lặng lẽ dọn xấp giấy đi, có lẽ theo lệnh của ai đó không muốn cảnh tượng này kéo dài thêm giữa buổi tiệc. Tôi để mặc, không phản đối, chỉ đứng đó, cảm nhận từng ánh mắt của đám đông như những mũi kim châm nhẹ vào da thịt, không đau đớn dữ dội nhưng dai dẳng, không thể phớt lờ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →