🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lãm cho tôi mượn tạm một phòng trong villa, viện lý do "an toàn hơn" sau khi tôi kể cho anh nghe về thiết bị theo dõi riêng tôi phát hiện gần Mảnh Gương của Nhi, dù tôi ngờ rằng lý do thật sự sâu xa hơn, một cách anh muốn giữ tôi gần hơn trong lúc mọi thứ đang trở nên nguy hiểm hơn từng ngày.

Căn phòng nhỏ, đơn giản, khác hẳn phòng làm việc sang trọng tôi từng thấy, có lẽ từng là phòng dành cho khách, ít khi được sử dụng, mang một cảm giác xa lạ dù đầy đủ tiện nghi. Một chiếc giường đơn phủ ga trắng tinh, một tủ quần áo gỗ tối màu, một chiếc bàn nhỏ đặt sát cửa sổ, mọi thứ đều gọn gàng tới mức vô trùng, không mang dấu ấn cá nhân nào của bất kỳ ai từng ở đây trước đó.

Tôi ngồi trên giường, nhìn quanh không gian mới này, cảm nhận sự cô đơn dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bảo Trâm giờ giữ khoảng cách, chưa liên lạc lại kể từ cuộc gặp căng thẳng ở quán ăn. Mỵ Hân vẫn biệt tăm, im lặng tuyệt đối kể từ đêm bị chuyển Ghế Trống. Mẹ vẫn không hề hay biết về bất cứ điều gì đang xảy ra trong đời tôi, sống trong một ảo tưởng bình yên tôi cẩn thận dựng lên và duy trì bằng những lời nói dối liên tục. Và Lãm, người tôi từng nghĩ là điểm tựa vững chắc nhất, vẫn đang giữ một khoảng cách kỳ lạ, giấu một điều gì đó anh chưa sẵn sàng chia sẻ.

Tôi lấy cuốn sổ tay bìa da từ trong túi xách, thứ tôi luôn mang theo bên mình từ khi bắt đầu viết vào nó, mở tới trang trống tiếp theo.

Tôi viết, chậm rãi, tay không run như những lần trước, một sự bình tĩnh kỳ lạ tới từ việc đã chấp nhận rằng sự thật, dù muộn hay sớm, cũng sẽ phải được đối diện.

Tôi đã bán một bí mật của Nhi, tám tháng trước, cho một hợp đồng lớn.

Tôi dừng bút, nhìn xuống dòng chữ đó, câu đầu tiên tôi từng viết ra trọn vẹn, không né tránh, không đổi chủ đề giữa chừng, kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Tôi tiếp tục viết, kể lại toàn bộ câu chuyện, từng chi tiết một: áp lực tài chính tôi đang đối mặt lúc đó, một khách hàng lớn đe doạ huỷ hợp đồng nếu tôi không cung cấp thêm "chất liệu thật" cho một chiến dịch họ đang chuẩn bị, và cách tôi, trong một khoảnh khắc yếu đuối tôi vẫn chưa tha thứ cho chính mình, đã dùng một bí mật Nhi từng tâm sự riêng với tôi, đổi lấy một khoản tiền giúp tôi vượt qua giai đoạn khó khăn đó.

Tôi viết tới đoạn cuối cùng, tay chậm lại, cân nhắc từng chữ.

Nếu ai đó đọc được cuốn sổ này...

Tôi dừng bút, không viết tiếp, nhìn chằm chằm vào dòng chữ dang dở đó một lúc lâu, không biết phải hoàn thành câu đó như thế nào. Xin lỗi? Giải thích? Cầu xin tha thứ? Không câu nào trong số đó cảm thấy đủ, đủ chân thật, đủ xứng đáng với mức độ nghiêm trọng của điều tôi vừa thú nhận.

Tôi đóng cuốn sổ lại, không hoàn thành câu văn, đặt nó lên bàn cạnh giường, rồi ngồi lại bên cửa sổ, kéo rèm hé ra một khoảng nhỏ, nhìn xuống khoảng sân tối của villa, lắng nghe tiếng gió khẽ lay động những tán cây, một âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy tôi trong đêm đó.

Tôi ngồi đó rất lâu, không buồn đổi tư thế dù lưng bắt đầu mỏi, chỉ để tâm trí trôi tự do giữa hàng loạt hình ảnh rời rạc: khuôn mặt Nhi trong video cũ, ánh mắt Bảo Trâm lúc rời quán ăn, câu nói bỏ dở của Lãm qua điện thoại. Tất cả đan xen vào nhau thành một mớ cảm xúc tôi không đủ sức gọi tên, chỉ biết nó nặng nề hơn bất cứ điều gì tôi từng mang theo trong suốt hành trình dài vừa qua.

Hết Chương 64

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 65
← TrướcTiếp →