🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Theo đúng thoả thuận, tôi gặp Cô Tuyết để trao đổi thông tin, một phần dữ liệu tôi thu thập được về VERANDIA, đổi lại việc bà tiếp tục giữ im lặng về danh tính thật của tôi trong vũ hội. Cuộc gặp diễn ra tại văn phòng riêng của bà, khác với những lần trước, một dấu hiệu cho thấy mức độ tin tưởng, dù còn dè dặt, đã tăng lên phần nào giữa hai chúng tôi.

"Đây là những gì tôi có." Tôi nói, đưa cho bà một bản in các tài liệu tôi đã chọn lọc kỹ, không bao gồm nguồn gốc thật của chúng.

Bà nhận lấy, đọc lướt qua nhanh, ánh mắt sắc bén phân tích từng dòng chữ. "Đủ để tôi có đòn bẩy đàm phán. Cảm ơn."

Văn phòng bà gọn gàng tới mức lạnh lẽo, không một vật trang trí cá nhân nào ngoài một chậu cây bonsai nhỏ trên bàn làm việc, tỉa gọn tới từng chiếc lá. Bà cất tài liệu vào một ngăn kéo khoá cẩn thận, rồi ngồi xuống, nhìn tôi với một ánh mắt tôi không hoàn toàn đọc rõ được ý nghĩa.

"Tôi cũng có một điều muốn nói với cô." Bà nói, giọng chậm rãi hơn thường lệ.

"Chị nói đi." Tôi đáp, cảnh giác trước sự thay đổi giọng điệu bất thường này.

"Hợp đồng của Nhi, tám tháng trước." Bà nói, không nhìn thẳng vào tôi khi nói, mắt hướng ra khoảng không phía sau tôi. "Nó ký nhanh bất thường. Tôi nhớ rõ vì tôi từng thắc mắc, ngay lúc đó, ai đã đưa thông tin gì đó ra ngoài khiến phía nhãn hàng tự tin quyết định nhanh như vậy, bỏ qua mọi bước thẩm định thông thường họ vẫn làm."

Tôi ngồi im, cảm nhận cả cơ thể mình đông cứng lại.

"Tôi không có bằng chứng cụ thể lúc đó." Bà tiếp tục, giọng vẫn đều đều nhưng có một sự sắc bén ẩn giấu bên dưới. "Nhưng tôi có linh cảm nghề nghiệp, và linh cảm đó hiếm khi sai. Tôi luôn nghĩ, đó phải là người rất gần Nhi, người biết đủ chi tiết riêng tư để khiến thông tin đó có giá trị thật sự với nhãn hàng."

Bà dừng lại, để khoảng lặng đó kéo dài, một kỹ thuật tôi nhận ra ngay lập tức, chính kỹ thuật tôi vẫn dùng khi muốn đối phương tự điền vào khoảng trống bằng chính sự bối rối của họ.

"Chị đang ám chỉ điều gì?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường dù tim đập loạn nhịp.

"Không ám chỉ gì cả." Bà nói, một nụ cười mỏng thoáng qua khoé môi, không hề ấm áp. "Tôi chỉ đang nói ra một quan sát cũ, giờ mới có dịp nhắc lại. Cô tự quyết định nó có liên quan gì tới cô hay không."

Tôi không phản bác, không xác nhận, chỉ ngồi im, để sự im lặng của mình tự nói lên tất cả những gì tôi không đủ can đảm nói thành lời.

Cô Tuyết đứng dậy, ra hiệu buổi gặp đã kết thúc, nhưng trước khi tôi rời phòng, bà nói thêm một câu, giọng gần như thì thầm.

"Đôi khi, sự thật gây tổn thương nhất không phải là chuyện người khác làm gì với chúng ta." Bà nói. "Mà là chuyện chính chúng ta đã làm gì, và đã mất bao lâu mới đủ can đảm nhìn thẳng vào nó."

Tôi rời văn phòng bà, bước đi trên hành lang dài, mỗi bước chân đều nặng nề hơn bước trước, cảm nhận rõ ràng rằng vòng vây sự thật đang khép chặt lại xung quanh tôi, không phải do ai đó cố tình dồn ép, mà do chính những mảnh ghép của quá khứ, từng chút một, đang tự tìm đường trở về đúng vị trí của chúng.

Ra tới bãi giữ xe, tôi đứng lặng một lúc trước khi lên xe, nhìn lên toà nhà văn phòng cao tầng phía trên, tự hỏi có bao nhiêu bí mật khác đang được cất giữ sau những ô cửa sổ sáng đèn kia, bao nhiêu người khác cũng đang mang theo một gánh nặng tương tự như tôi, chỉ khác nhau ở mức độ và hình dạng của nó.

Hết Chương 63

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 64
← TrướcTiếp →